UỐNG RƯỢU QUÊN ĐỜI
Duy Sac
Phượng buồn nhớ cánh Ngọc Lan
Nhớ hoa Nguyệt Quế giờ đang nơi nào
Đêm nghe mèo réo ngoao ngoao
Thạch sùng tặc lưỡi biết bao chán chường
Trách thân mình chẳng ai thương
Mỏi mòn thức suốt canh trường cô đơn
Hổng ai tâm sự hết trơn
Lẽ nào người đã giận hờn mình chăng
Chỉ còn có mỗi ánh trăng
Nhưng mà nó chẳng nói năng một lời
Tâm hồn rệu rã tả tơi
Chỉ có rượu giúp quên đời chua cay.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét