LẠC VẬN
Thơ Duy Sắc
Thơ mình thường lạc vận
Câu cú cứ lung tung
Nó không theo quy cũ
Phong cách chẳng hàn lâm
Đời mình nhiều lân đận
Chưa một lần thông vận
Nên thơ vận lạc hoài
Ý lủng cà lủng củng
Nhưng ngẫm lại cũng đúng
Vì thơ viết về đời
Mà đời thì trắc trở
Nào ai suôn sẻ đâu
Vận lạc rồi lại thông
Như cuộc đời gập gềnh
Lúc lên rồi lúc xuống
Thơ cũng phải lênh đênh
Thơ đọc xuôi cái miệng
Cảm giác rất trơn tru
Mới xem thì hay đấy
Nhưng khô cứng vô cùng
Vận thơ lâu lâu lạc
Nó như tiết tấu nhạc
Lúc giáng rồi lúc thăng
Lúc trầm ngâm lắng đọng
Tại đời mình lận đận
Nên thơ thường lạc vận
Mà thơ cũng như đời
Người sao thì thơ vậy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét