BÁT CƠM MÙA XUÂN
Duy Sac
Chợ hoa xuân chiều về sao buồn tẻ
Trước cổng chùa đầy bọn trẻ ăn xin
Khách du xuân lạ lẫm trố mắt nhìn
Người trắc ẩn vương chút tình thương hại
Hương xuân tràn sức sống những nụ mai
Nàng xuân diện áo dài tung tăng phố
Bà già mù trùm khăn choàng khốn khổ
Tay run run ho sù sụ mệt nhoài
Thênh thang những con đường vừa mới mở
Gạch vỉa hè bóng lộn sạch và trơn
Nhưng sao còn người vẫn thiếu bữa cơm
Cuộc sống luôn có những điều khó hiểu
Ôi đẹp quá lũ trẻ khoe quà bánh
Những gánh hoa tươi thắm đủ muôn màu
Xuân sum họp người vui cười hớn hở
Kẻ ăn mày thơ thẩn hóng hơi xuân.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét