TÌNH 1
Duy Sac
Đêm nay anh nhớ em nhiều
Nhớ dòng nước mắt buổi chiều tiễn đưa
Nhớ hôm nào dưới trời mưa
Bàn tay em lạnh cầm đưa anh tiền
Mắt em trìu mến dịu hiền
Nụ cười thầm kín còn nguyên xuân thì
Nhớ ngày em tiễn anh đi
Đêm về em khóc sầu bi tháng ngày
Tình mình như gió mây bay
Đẹp nhưng sao lại đắng cay tơi bời
Trung thu này nữa là mười
Bấy nhiêu cách trở khổ người anh yêu
Anh giờ lang bạt cô liêu
Thương em tàn úa về chiều nét xuân
Nhân duyên giữa chốn hồng trần
Hợp, tan cho để gian truân kiếp người
Nửa đêm dở khóc dở cười
Trách ai hay trách cuộc đời đa đoan
Khổ thân em phận hồng nhan
Tình yêu ngang trái muôn phần éo le
Anh như cánh Phượng mùa hè
Đỏ lên một lúc khi ve gọi đàn
Thu sang thì Phượng Hồng tan
Em là một đóa sen tàn dưới trăng
Anh ôm cay đắng muộn màng
Thương cho duyên số bẽ bàng đôi ta
Thân phiêu bạt, kiếp xa nhà
Cô đơn giữa chốn xa hoa thị thành
Nhìn đời trong cuộc cạnh tranh
Tình như sương khói mong manh thật buồn
Bao đêm nước mắt đã tuôn
Bao ngày ôm nỗi nhớ nhung não nề
Khi nào ta được tìm về
Những năm tháng ấy thật là mộng mơ
Tình mình như một bài thơ
Anh đem viết lại thành thơ để đời
Nhân duyên là sợi tơ trời
Hợp tan là bởi lòng người đổi thay
Tình em nơi trái tim này
Anh lưu giữ mãi không ngày nào quên
Tuổi đời ngày mỗi già thêm
Nhưng bao ký ức vẫn còn không phai
Đôi mình gái Sắc, trai tài
Nhưng sao lại bị trời đày nhân duyên
Đôi khi tâm trí đảo điên
Anh lang thang mãi mọi miền ngao du
Những khi mưa gió mịt mù
Những khi trời đất âm u đen ngòm
Những khi nắng tắt chiều hôm
Những khi đêm xuống trong lòng đơn côi
Bước chân qua những núi đồi
Lênh đênh sông rộng, lúc ngồi ngắm trăng
Biết người có hiểu ta chăng
Lòng ta một dạ khăng khăng nhớ người
Đêm khuya ta ngắm sao rơi
Miên mang tâm trạng rã rời khổ đau
Khi nào mới cạn chén sầu
Chén tình còn đó cớ sao lại buồn
Trời ơi! Duyên Nghiệp đoạn trường
Hơn mười năm ấy vấn vương đến giờ
Ta đâu nào phải dại khờ
Yêu em rồi để thẩn thơ thế này
Nhưng vì tình nghĩa của ai
Ta ôm một nỗi đắng cay suốt đời

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét