TÌNH
Duy Sac
Những năm tháng ấy đâu rồi
Đã từng nước mắt ta rơi vì người
Đã từng ta rất thương người
Đã từng ta khóc để người phải đau
Đã từng thầm nguyện có nhau
Đã từng người khóc, ta đau đêm về
Còn không những ký ức kia
Còn không ai có nhớ về bóng ai
Còn đây là nỗi đắng cay
Còn đây là những tháng ngày cô đơn
Không còn tin nhắn giận hờn
Không còn thủ thỉ những câu trải lòng
Chỉ là nỗi nhớ mênh mông
Chỉ là cô quạnh phòng không thở dài
Bây giờ ai có biết ai
Bây giờ ai có nhớ ai không nào
Chắc đây là ý trời cao
Chắc đây duyên phận va vào lấy nhau
Thôi thì đành vậy biết sao
Thôi thì ta phải nghẹn ngào mình ta
Cuộc đời vốn dĩ vậy mà
Cuộc đời nó thế nên ta cũng đành
Nhớ người ta thức năm canh
Nhớ người ta đã tự mình thương ta
Biết người cũng rất thương ta
Biết người cũng đã vì ta mà buồn
Bao đêm người nước mắt tuôn
Bao đêm nhung nhớ người thương xa dần
Người buồn héo hắt tấm thân
Ta buồn ta cũng tinh thần bất an
Nhớ người ta cũng quên ăn
Ta lang thang mãi không màng việc chi
Đôi khi không hiểu chuyện gì
Tại sao ta lại sầu bi vì người
Tại sao ta lại thương người
Bởi vì ta biết do người thương ta
Nhưng ai nào hiểu tình ta
Họ chỉ đơn giản nghĩ ta bị khùng
Chắc là cũng có thể khùng
Bởi nhiều người cũng bị khùng vì yêu
Thoáng qua ý nghĩ làm liều
Nhưng ta tỉnh táo nghĩ liều làm thơ
Vậy là người hóa nàng thơ
Tình người ta biến thành thơ mỗi ngày
Thơ ta càng viết càng hay
Chắc là do nỗi đắng cay quá nhiều
Cay nhiều do bởi tình yêu
Đắng nhiều là bởi yêu nhiều, yêu sâu
Người xem người sẽ rất đau
Bởi người từng nghĩ ta đâu yêu người
Nhưng sao mà biết ý trời
Đẩy đưa như vậy có ai đâu ngờ
Thân ta cứ vậy bơ vơ
Lang thang phiêu dạt chẳng bờ bến neo
Người thì có lắm kẻ theo
Có người đưa đón sớm chiều rất vui
Ta nào buồn giận chi người
Trách ta phận bạc nên đời long đong
Tình xưa ta giữ trong lòng
Đó là ký ức sẽ không phai nhòa
Một thời say đắm tình ta
Một thời ta nghĩ chỉ ta với người
Em là duy nhất trên đời
Em là mơ ước cả đời của ta
Nhưng ta nào biết thân ta
Nên giờ ta chỉ mình ta nhớ người
Nhiều khi ta muốn quên người
Nhưng quên không được bởi người thương ta
Thương nên người mới giận ta
Thương nên người mới bỏ ta thương người
Tình mình chắc chỉ thế thôi
Nếu mà như thế thì thôi cũng đành
Có không duyên nợ ba sinh
Có không định mệnh lương duyên tơ hồng
Có không cái số vợ chồng
Hay là nghiệp báo ta trong nhiều đời
Thế nên ta mới gặp người
Ta làm người khổ khiến người giận ta
Người làm đau đớn lòng ta
Tình mình có phải chính là Nghiệp Duyên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét