TÌNH 4
Duy Sac
Cô đơn đi giữa phồn hoa
Sài gòn hoa lệ, lệ ta khóc người
Những chiều bến cảng mưa rơi
Cành hoa Phượng Vỹ giữa trời cứ bay
Gió rung, gió giật ngọn cây
Còi tàu vang tiếng đắng cay đợi chờ
Thuyền con rời bến bơ vơ
Nước triều dồn dập đánh bờ dòng kênh
Lục bình trên sóng lênh đênh
Mấy con chìm én cô đơn gọi đàn
Mưa tuôn xối xả lá vàng
Lá xanh quằn quại, bàng hoàng chồi non
Dòng người nối tiếp ngổn ngang
Biết bao tâm trạng trong lòng ngược xuôi
Đúng là một bức tranh đời
Áo mưa xanh, đỏ nối đuôi trên đường
Lòng ta chạnh nhớ người thương
Cũng chiều mưa ấy em buồn cô đơn
Một dòng tin nhắn nhẹ nhàng
Rằng: em lạnh quá, ngoài đường mưa to
Lặng người, ta đứng buồn so
Mong em cố gắng hết mưa rồi về
Đến đêm mưa vẫn dầm dề
Ta thì xa quá, khó về bên em
Sợ em lo nghĩ tủi thân
Ta chỉ cố gắng động viên đừng buồn
Khi nào mưa tắt hẳn cơn
Nước ngoài đường rút thì em hãy về
Buồn sao tâm trạng não nề
Tình yêu ly biệt đúng là xót xa
Nhưng người rất hiểu thương ta
Nên không đòi hỏi từ ta điều gì
Tháng năm cứ vậy qua đi
Thân em con gái gan lỳ nhiều hơn
Mặc dù em rất cô đơn
Nhưng yêu chung thủy sắt son một lòng
Chẳng vì lạnh lẽo phòng không
Mà em dễ dãi mủi lòng với ai
Mười năm tình chẳng nhạt phai
Chúng mình thầm hẹn tương lai chung nhà
Tình yêu đẹp chẳng xa hoa
Thứ cao quý nhất chính là niềm tin
Nên ta một dạ thương em
Chỉ lo phấn đấu công danh mỗi ngày
Đôi ta đi đoạn đường dài
Chỉ còn chút nữa đến ngày bên nhau
Nhưng do em lắm nỗi đau
Gia đình, bè bạn, luận bàn nhân duyên
Tính em yếu đuối, lại hiền
Em không chịu nổi nên em rất buồn
Phận con chữ Hiếu chưa tròn
Vì tình mà khổ đau lòng mẹ cha
Em đành tìm cách lánh xa
Bằng cách im lặng khiến ta đắng lòng
Bây giờ ta chẳng dám mong
Tình xưa lưu lại ở trong tim mình
Kệ đời phiêu bạt lênh đênh
Thử xem phận số của mình ra sao
Nhớ em lòng vẫn quặn đau
Từng đêm ta cạn chén sầu dưới trăng
Tự tình cùng với trăng vàng
Tiếc cho duyên phận trái ngang của mình
Ta mang tiếng kẻ bạc tình
Em ôm nỗi nhớ một mình khổ đau
Biết tìm em ở nơi đâu
Sài Gòn rộng lớn ngõ sâu ngoằn ngoèo
Chỉ còn ta lại tiếng yêu
Chỉ còn ta lại những chiều hoàng hôn
Phượng Hồng tơi tả nỗi buồn
Cánh sen tàn tạ bởi cơn mưa hè
Bao giờ em lại trở về
Bao giờ em nhắn sẽ chờ đợi ta
Hay đây là số phận ta
Nếu như đúng vậy thật là đắng cay
Người ơi ta vẫn nơi đây
Mong người trở lại để mình bên nhau
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku
#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa
#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét