NGƯỜI THƯƠNG ƠI !
Duy Sac
Anh lỡ trót yêu một nàng Tôn Nữ
Trong giấc mơ kỳ lạ tại cố đô
Người con gái đến từ trong mộng
Như phép màu ta đã gặp được nhau
Tình yêu ấy nó rất là kỳ lạ
Anh không ngờ mình đã chạm được vào
Em trong sáng, yêu kiều và diễm lệ
Bao người mơ cũng khó đến được gần
Anh hay hỏi phải chăng là duyên nợ
Tại làm sao anh đến được bên em
Bởi hai ta trước đó chẳng hề quen
Nhưng vừa gặp bỗng dưng yêu say đắm
Em yêu nhỉ, chắc là em cũng hiểu
Anh và em từng đã rất thương nhau
Tình yêu đó không thể nào chia cách
Đến hôm nay nó còn vẫn vẹn nguyên
Bao khốn khó đường đời anh nào ngại
Bởi trái tim luôn có bóng hình em
Có những lúc tưởng chừng như gục ngã
Nghĩ về em, anh lại cố vươn lên
Anh không thể quên đi người thương được
Dù cả đời này anh cũng không quên
Em cũng chắc hiểu tình mình dang dở
Bởi hai ta có khoảng cách vô hình
Người yêu ơi, người thương của anh ơi
Dù mai sau ta không gặp trong đời
Anh vẫn cứ thương em như ngày ấy
Cầu mong em sẽ luôn mãi bình an.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét