TÌNH
Duy Sac
Ta đi lặng lẽ dưới mưa
Giữa chiều Đà Lạt đường thưa bóng người
Tay nâng nhẹ cánh hoa rơi
Một bông cúc dại tả tơi cánh vàng
Dã Quỳ không thật cao sang
Nhưng hoa lại đẹp mơ màng chất thơ
Lòng ta chợt nhớ người xưa
Mỗi tình ta với nàng thơ ngày nào
Tình đầu mới đẹp làm sao
Những ngày tháng ấy ngọt ngào yêu đương
Khi ta vừa mới ra trường
Còn nàng chuẩn bị luận văn cuối kỳ
Tình yêu đến rất thần kỳ
Hai người xa lạ tức thì yêu nhau
Đúng là ý hợp tâm đầu
Hai người quấn quýt bên nhau mỗi ngày
Nụ hôn đầu rất ngất ngây
Tay trong tay suốt tháng ngày mộng mơ
Nguyện lòng sẽ chẳng cách xa
Cả đời tình nghĩa đôi ta mặn nồng
Ta ôm bao giấc mơ hồng
Nàng còn trong sáng tâm hồn trinh nguyên
Tình yêu mới nhật hồn nhiên
Thanh xuân tươi đẹp ta dành cho em
Chỉ mong thành mối nhân duyên
Tự lòng ta hứa thương em suốt đời
Những năm tháng ấy rong chơi
Đôi ta chưa vấp đường đời gian nan
Nên tình còn rất mơ màng
Chỉ yêu chưa nghĩ khó khăn là gì
Thời gian cứ thế trôi đi
Tình yêu càng lúc càng si mê nhiều
Cả hai mơ ước nhiều điều
Nhưng không thổ lộ những điều mình mong
Tự mình đều giấu trong lòng
Nhưng ai cũng hiểu sẽ không chia lìa
Nhưng nay chỉ có mình ta
Cô đơn đi giữa trời Đà Lạt mưa
Thương người con gái năm xưa
Thanh xuân em đã trao ta hết rồi
Bây giờ em phải đơn côi
Nỗi buồn lập nghiệp xứ người tha hương
Nỗi đau gặm nhấm đêm trường
Ta thì cô quạnh bước đường phong sương
Tình xưa lòng vẫn vấn vương
Lệ tuôn trong những đêm trường nhớ em
Càng ngày nỗi nhớ càng thêm
Thương em cô quạnh, thương mình bơ vơ
Ta loanh quanh với vần thơ
Em còn trăn trở bước đường mưu sinh
Tại ta bạc nghĩa bạc tình
Hay tại duyên số chúng mình phải xa
Nhưng ta lại nghĩ tại ta
Tại ta tất cả chính ta phụ người
Tại ta tất cả mà thôi
Tại ta đánh mất một người thương ta
Tại ta mà khổ người ta
Nên ta gánh hết khổ là đúng thôi
Tình kia se bởi ông trời
Chia tay là bởi lòng người đổi thay
Rồi đời ta sẽ sao đây
Chắc là không có tháng ngày bình yên
Em là cô gái ngoan hiền
Vì ta nên nỗi em buồn vì yêu
Chiều mưa Đà Lạt buồn thiu
Có người lũ khách đăm chiêu nhìn trời
Hai hàng lệ cứ tuôn rơi
Một mình thơ thẩn giữa trời mưa bay
Chỉ trời mới hiểu tình này
Chỉ em mới biết ta đây yêu người
Làm sao ta dám gặp người
Khi em đau khổ nửa đời vì ta
Bây giờ ta cũng mình ta
Đúng là oan nghiệt tình ta với người
Ta thương em lắm người ơi
Nỗi đau này đến suốt đời mang theo
Bây giờ không biết làm sao
Bởi vì không có cách nào đổi thay
Mỗi tình mình quá đắng cay
Đã từng mình đã một thời yêu nhau
Nó hằn ký ức trong đầu
Nó vào máu thịt, khắc sâu tim mình
Sao em không nói với anh
Mà lại đoạn tuyệt duyên tình thế sao
Biết bao giờ mới gặp nhau
Đà Lạt chào đón tình yêu đôi mình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét