Bạn đang thất tình thì không nên đọc bài thơ này
TẠI SAO NHỈ
Duy Sac
Đừng hỏi nữa vì sao em ạ
Bởi chúng ta giờ đã xa nhau
Những lời nhắn em nên lưu lại
Để khi buồn, ta nhớ về nhau
Cuộc tình ấy nay còn kỷ niệm
Nước mắt buồn còn chảy mỗi đêm
Tình chúng ta như trận gió thu
Nó cuốn hết thanh xuân hai đứa
Anh chỉ biết dày vò ký ức
Không thể quên, chẳng thể nhớ thêm
Người không hiểu họ hay thắc mắc
Mối tình gì dai dẳng chưa nguôi
Anh không tin mình đã từng yêu
Từng nức nở khóc vì người khác
Rồi mang tiếng là mình bội bạc
Phụ ân tình của chính người yêu
Em chắc hiểu nỗi lòng anh lắm
Thế cho nên em đã buông tay
Em tự nhốt con tim mình lại
Những tháng ngày gặm nhấm đắng cay
Tại sao vậy, tình mình rất đẹp
Anh tưởng rằng nó đã trong tay
Còn một chút nữa là đến đích
Bỗng một ngày nó lại vụt bay
Tình đã lỡ có gì là đẹp
Chẳng ai vui duyên nợ dở dang
Nỗi đau ấy hai ta đều hiểu
Bởi chúng mình không thể quên nhau
Em yêu nhỉ, em đang im lặng
Em không thèm để ý đến anh
Anh biết vậy nhưng anh cố chấp
Bởi anh tin em vẫn thương anh
Em không nói là em thất vọng
Hay là do em đã khinh anh
Từng một thời em rất thương anh
Anh cảm nhận em là tất cả
Thơ tình ấy chẳng qua là chữ
Nó chẳng qua là chữ mà thôi
Anh muốn viết bao nhiêu cũng được
Viết vì buồn, vì quá cô đơn
Em đang khóc hay đang hạnh phúc
Em có đang ở cạnh bên ai
Thà em mắng chửi anh thậm tệ
Anh cũng vui và sẽ lặng im
Nhưng em đã bặt vô âm tín
Anh chỉ buồn anh đã tin em
Em quả nhiên lạnh lùng đến thế
Có phải chăng em rất hận anh
Không biết nữa, bây giờ sao nhỉ
Anh loay hoay không biết nhớ ai
Ai có nhớ mình đâu mà nhớ
Có lẽ nào mình đã bị điên
Ừ thì vậy, cứ xem như vậy
Ta chưa yêu, chưa có mối tình
Anh tự yêu chính bản than mình
Rồi ảo tưởng nhân tình trong mộng
Nhưng không phải, mình yêu nhau lắm
Đúng không em, mình đã từng yêu
Em từng khóc vì anh nhiều lắm
Những đêm dài trằn trọc cô đơn
Không phải vậy, mà hình như phải
Mình từng yêu quấn quýt bên nhau
Mà có thể là anh nhầm lẫn
À đúng rồi, anh hiểu lầm em
À, em có nhớ anh không hả
Mà chúng mình từng đã quen sao
Anh xin lỗi chắc anh nhầm đó
Mình có quen hay biết hồi nào
Anh không hiểu mình làm sao nữa
Lúc thì quên, lúc nhớ người ta
Anh không biết từng yêu ai nữa
Không phải em, chắc chẳng phải em
Mà có thể là em cũng phải
Hình như là người ấy là em
Anh đã nhớ lại ngày gặp gỡ
Đúng là em, không thể là ai
Chiều xuân đó là lần hò hẹn
Ta bên nhau, anh nắm tay em
Anh từng nói anh yêu em nhé
Em gật đầu đồng ý yêu anh
Mà lúc đó sao anh lại dại
Tự dặn lòng hứa mãi thương em
Anh đâu biết dòng đời đưa đẩy
Đến một ngày mình chẳng còn quen
Lời hứa ấy nó theo anh mãi
Chưa một lần anh dám bỏ quên
Nhưng hôm nay anh chẳng còn em
Anh vẫn cố dặn mình phải nhớ
Kỳ lạ nhỉ, anh còn vẫn nhớ
Nhưng người ta có nhớ anh không
Anh cứ mãi nhiều năm thắc mắc
Chắc thất tình nên đã hóa điên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét