NGHÈO SẼ NHÀN
Duy Sac
Mơ chi viên đá hột xoàn
Nó đâu mài được ra ăn bao giờ
Chẳng qua người bán họ ca
Để mà bán đá đặng mà giàu lên
Người mê đá quý vung tiền
Nhưng khi muốn bán khó khăn vô cùng
Để rồi tiền mất tật mang
Chẳng ai mua lại đá từng bán ra
Nghèo cho nhẹ cửa nhẹ nhà
Đủ ăn ba bữa, làm thơ cũng nhàn
Mơ làm chi chốn cao sang
Để cho tâm khổ, đời càng bất an
Kệ ai nhung gấm, bạc vàng
Kệ ai biệt thự, xe sang, du thuyền
Chắc gì họ được bình yên
Bởi vì sóng gió của tiền rất cao
Đời ai phú quý sang giàu
Đều là số mệnh biết đâu mà lường
Nghèo mà biết sống trời thương
Nên nghèo chưa hẳn hết đường vươn lên
Đồi thay luôn cứ tuần hoàn
Được hay là mất cũng xem bình thường
Còn nhau hai chữ yêu thương
Dù cho đời lắm vô thường vẫn vui
NDS

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét