NHỚ ANH
Thơ Duy Sắc
Chàng đi đằng đẵng lê thê
Biết lúc nào về lại mái nhà xưa
Giờ này chàng đã ngủ chưa
Hay là đang mải cày bừa kiếm ăn
Cuộc sống gian khổ nhọc nhằn
Không biết chàng có đủ ăn xuân này
Kể từ hôm mình chia tay
Thiếp vẫn ngóng đợi từng ngày lá thư
Thế mà chờ mãi đến giờ
Thiếp chỉ cảm thấy bơ vơ một mình
Mỗi ngày vào lúc bình minh
Thiếp hay ra đứng và nhìn bến sông
Nhớ mùa lúa chín trên đồng
Đôi ta cùng gặt và đong thóc vàng
Mình ngắm những bóng trời vàng
Hai chiếc bóng nhỏ lang thang đê chiều
Hôm nay bến cũ cô liêu
Trẻ con không thấy thả diều trên đê
Vài con cò lạc bay về
Chúng kêu lắm tiếng não nề thảm thương
Mặt sông trắng một màn sương
Luỹ tre tàn lụi bên đường xác xơ
Đêm đêm bên bóng trăng mờ
Thiếp soi ngọn nến ngồi chờ bóng ai
Thời gian năm rộng tháng dài
Chắc tình chàng đã nhạt phai hết rồi
Tình xưa như gió mây trôi
Thiếp chỉ thấy tội vì mình quá yêu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét