THỦY CHIẾN ĐẦM THỊ NẠI
Thơ Duy Sắc 2005
Trải qua nhiều trận giao tranh
Chúa Nguyễn đang định tiến hành lui bình
Bỗng dưng thám mã truyền tin
Rằng Trần Quang Diệu ở thành Quy Nhơn
Đó là chủ lực Tây Sơn
Họ dồn lên đánh Quy Nhơn hết rồi
Võ Tánh nguy cấp đến nơi
Nếu không chi viện kịp thời là nguy
Chúa nghe bèn phái quân đi
Nhưng Lê Văn Duyệt tức thì khuyên can
Rằng quân địch ở Quy Nhơn
Phú Xuân chắc sẽ ít quân bố phòng
Nếu quân ta đến tấn công
Tây Sơn chắc chắn khó lòng mà ngăn
Chúa rằng việc ấy cần bàn
Bởi Võ Văn Dũng vẫn còn nhiều quân
Thủy quân của họ rất đông
Chiến thuyền hiện đại hơn quân của mình
Duyệt rằng phải quyết đánh nhanh
Tôi xin nhận lệnh tiến hành tấn công
Mùa này đang có gió nồm
Hỏa công là sách đánh thuyền Tây Sơn
Chúa rằng tin tưởng nơi ông
Ta giao ấn soái cho ông điều hành
Nếu như mà việc không thành
Thì ông khỏi phải mà tìm đến ta
Duyệt rằng lời Chúa ban ra
Bề tôi ai có dám mà không theo
Chúa rằng ông định thế nào
Việc là như vậy ta giao hết rồi
Mau mà chuẩn bị đi thôi
Để ông có thể kịp thời điều binh
Duyệt rằng cảm tạ ơn tình
Tôi nguyện cống hiến hết mình một phen
Tây Sơn vây đánh Quy Nhơn
Thời gian lâu quá thế nên bất hòa
Vua Quang Toản nghe bàn ra
Tình hình chính sự thật là rối reng
Khiến cho tướng sĩ nản lòng
Nhiều người rời khỏi mà không trở về
Sau khi Duyệt lãnh quân đi
Chiến thuyền thẳng đến kinh kỳ Phú Xuân
Tây Sơn có trại thủy quân
Tại đầm Thị Nại rất gần Phú Xuân
Trại này hơn bốn vạn quân
Canh phòng cẩn mật, bố phòng tinh vi
Đây là cửa ngõ kinh kỳ
Tướng Võ Văn Dũng chỉ huy đứng đầu
Tây Sơn nhiều trận thua đau
Cho nên quân đội bắt đầu yếu đi
Trong triều kết đảng kết bè
Trên bảo mà dưới không nghe nhiều lần
Các quan lo lấy bản thân
Bởi họ lo sợ thiệt thân của mình
Nguyễn quân thám thính tình hình
Thăm dò những trạm quân binh canh phòng
Đặc biệt khẩu quyết hành quân
Quân Tây Sơn đã nhiều lần lộ ra
Nguyễn quân đánh nhỏ thăm dò
Tây Sơn huy động thuyền ra đánh lùi
Hai bên vừa tiến vừa lui
Giằng co vài trận xong rồi lại thôi
Lê Văn Duyệt đã rõ rồi
Ông cho thuyền nhỏ đánh mồi vài phen
Tây Sơn thấy vậy chủ quan
Cho rằng quân địch không làm gì đâu
Thế nên tự phụ lên cao
Tư tưởng khinh địch bắt đầu lan nhanh
Duyệt nghe quân báo đưa tin
Rằng Tây Sơn đã khinh mình nên vui
Ông ta mới ngửa mặt cười
Rằng trời đã giúp Chúa rồi Chúa ơi
Hoàng hôn buông đỏ chân trời
Cửa biển Thị Nại mây trôi bềnh bồng
Nguyễn quân ồ ạt tấn công
Thuyền nhỏ luồn lách vào trong trận tiền
Tây Sơn tướng sĩ ngạc nhiên
Chưa kịp phòng bị thế nên rối bời
Tướng Võ Văn Dũng nhìn trời
Than rằng chẳng lẽ hết thời rồi sao
Nguyễn quân phóng hỏa ào ào
Tây Sơn tướng sĩ đua nhau bỏ thuyền
Tướng Dũng sau phút bình tâm
Ông điều chiến hạm tấn công kẻ thù
Hai bên bắn pháo mịt mù
Nguyễn quân yếu thế nhưng mà đânh hăng
Lê Văn Duyệt rất ngoan cường
Ông ta liều mạng xông lên tuyến đầu
Nguyễn quân sỹ khí lên cao
Chiến thuyền cứ thế lao vào bắn nhau
Đạn, tên vun vút qua đầu
Máu tươi lênh láng đỏ ngầu nước sông
Hai bên đồng loạt giáp công
Cả bầu trời lửa rực hồng bao la
Giáo gươm đánh giáp lá cà
Đầu rơi máu chảy thật là thê lương
Tây Sơn thất thế thảm thương
Họ đành rút khỏi chiến trường rất nhanh
Toàn quân rút đến kinh thành
Vua Quang Toản biết liền xanh mặt mày
Tình hình sẽ rất là gay
Bởi quân chủ lực ở đây không nhiều
Vua tôi liền gấp hội Triều
Ai ai cũng rất đăm chiêu thở dài
Tiếc người thao lược hùng tài
Không biết trông cậy vào ai lúc này

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét