BÀ GIÀ ĂN XIN
Duy Sac
Trời tối lắm
Bà đang đi đâu vậy
Mắt kèm nhèm, phố xá rất quanh co
Chiếc nón mê nó rách hết rồi kìa
Cái gậy trúc đã hàn đôi chỗ gãy
Bà về đâu
Vỉa hè đầy khách nhậu
Họ say sưa trong u uất tình đời
Ai đếm xỉa đến một người xa lạ
Mỗi một người có cuộc sống để lo
Mấy đứa nhỏ
Chắc cháu bà thì phải
Chúng vui ghê cứ ríu rít cười đùa
Mặt lem luốc, chân không và áo rách
Những cái ca đang hấng hạt cơm rơi
Lòng thương hại
Người ta nhìn e ngại
Họ nhìn bà bằng ánh mắt đa nghi
Những bố thí tỏ vẻ người hào phóng
Nụ cười kia nào có ý nghĩa gì
Đường lội quá
Mưa cứ tuôn chẳng ngớt
Phố lem nhem gạch đá với bê tông
Đường cứ mở nhưng mà lòng chẳng rộng
Chật con người, chật cả những lo toan
Bà đi đâu
Trăm lối rẽ ngổn ngang
Ai mà biết bà về đâu mỗi tối
Bà chỉ là một người trong xã hội?
Hay chúng ta đều sống cảnh ăn mày.
- Hoa Phượng Đỏ- 2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét