TRÊN ĐỒI HOA DÃ QUỲ
Thơ Duy Sắc 2009
Nắng đang khuất phía sau những khóm lau
Làn sương lạnh nhuộm một màu rét mướt
Anh và em đi trên đồi cỏ mượt
Gió rung rinh mấy khóm cúc ven đường
Chiều Bảo Lộc có màu trời bàng bạc
Ta cầm tay mình cùng hát ngêu ngao
Hương dã quỳ phảng phất thật ngọt ngào
Mùi cỏ dại cũng nồng nàn chẳng kém
Em mỉm cười với cái nhìn thật lém
Rằng nơi đây cảnh đẹp, khí trong lành
Hai đứa mình mà có mái nhà tranh
Mình xây đắp một gia đình giản dị
Anh không nói nhưng cúi đầu suy nghĩ
Tương lai kia em nói chắc cho vui
Đời cần nhất có cơm ngon áo đẹp
Không mơ màng như những cánh dã quỳ
Em cầm một cành hoa rồi vò nát
Em chạy đi bắt anh phải đuổi theo
Gió bên tai mang hơi thở núi rừng
Mình lăn lộn vui đùa trên thảm cỏ
Cao nguyên đẹp dưới nắng chiều loang đỏ
Hoa dã quỳ rộ nở vàng rực rỡ
Tình yêu mình đẹp làm sao ngày đó
Ta bên nhau quấn quýt cả trời mơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét