EM KỂ VỀ QUÊ HƯƠNG
Em kể cho anh về những giấc mơ kỳ lạ
Trong bom đạn
Trong lửa cháy
Trong đổ nát của giao tranh
Những tiếng xích xe tăng cày băm nát cánh đồng
Quê hương em đang quằn quại
Những thành phố tan hoang
Những ngôi trường sụp đổ
Trẻ nhỏ mất cha, mất mẹ
Cha mẹ mất con
Nhân làng không nơi cư ngụ.
Bom bi
Bom na pal
Bom chùm
Đạn pháo
Đạn cối
Tiếng súng máy
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu
Những ánh chớp loé ngang trời của hỏa tiễn
Tên lửa hành trình
Tên lửa đạn đạo đang hướng vào nhau
Bom nổ đất tung toé
Lửa cháy như những làn sóng biển
Những bóng ma đêm đêm hiện về
Những gương mặt của đồng bào em
Máu me đầy mình
Thịt xương tan nát
Tiếng khóc
Tiếng gào đau khổ
Ôi chiến tranh
Quỷ dữ đã hiện hình
Chúng tàn phá hết sự yên bình
Ánh sáng hoả châu mang theo đôi mắt của địa ngục
Tiếng loa báo động như tiếng kêu của bầy ma đói
Chúng bao vây
Chúng bố ráp mọi người
Dòng người tỵ nạn
Họ vượt biên
Họ bỏ xóm làng
Họ băng Địa Trung Hải
Họ băng qua xa mạc
Họ đói và khát
Em quá đau lòng
Em chỉ biết khóc
Những thành phố cổ
Những di tích nghìn năm
Kẻ thù phá sạch
Chúng cướp hết tinh hoa
Chúng lấy đi vàng bạc
Chúng hút cạn giếng dầu
Chúng trả lại cho quê hương em
Bom đạn
Chia ly
Bánh mì và bơ sữa
Chúng là ai
Chúng là lũ Thực Dân
Duy Sắc Nguyễn 2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét