NHẬU THÔI
Duy Sac
Vui gì
Em ơi
Số phận
Ý trời
Đời này
Sướng, khổ
Tại mình
Nào ai
Buồn gì
Em nhỉ
Quá khứ
Xưa rồi
Tương lai
Ảo vọng
Kệ đời
Ta vui
Giàu, nghèo
Lo chi
Mệnh nào
Số nấy
Mình cố
Khổ mình
Thôi thì
Nhậu nhé
NHẬU THÔI
Duy Sac
Vui gì
Em ơi
Số phận
Ý trời
Đời này
Sướng, khổ
Tại mình
Nào ai
Buồn gì
Em nhỉ
Quá khứ
Xưa rồi
Tương lai
Ảo vọng
Kệ đời
Ta vui
Giàu, nghèo
Lo chi
Mệnh nào
Số nấy
Mình cố
Khổ mình
Thôi thì
Nhậu nhé
TẤT NIÊN
Duy Sac
Hết năm rồi em ơi
Mình già thêm nữa rồi
Chẳng có gì giành giụm
Tết này lại héo rồi
Hết năm rồi em ơi
Chủ nợ vừa mới gọi
Họ bảo không trả gấp
Là họ đến nhà đòi
Năm nào cũng như vậy
Sao lại tệ thế này
Bao nhiêu năm vất vả
Bây giờ vẫn trắng tay
Tết nó cứ đến hoài
Cố hương xa vời vợi
Chưa ngày thăm quê cũ
Lại lang thang nữa rồi
Em đừng đi theo anh
Khổ lây cho em đó
Anh bao năm nghèo khó
Chẳng cái Tết nào vui
Đừng nhìn anh em ơi
Cái nghèo bám vào người
Rồi sau này đổ lỗi
Tại anh em khổ đời
ANH CHỈ LÀ CÔNG NHÂN
Duy Sac
Em ơi anh khổ quá
Đời công nhân nhọc nhằn
Lương tháng không đủ sống
Sao mơ được hôn nhân
Em đừng buồn anh nhé
Tại anh tính tủi thân
Cho dù anh có cố
Cũng chẳng thể nào hơn
Nếu bây giờ mình cưới
Rồi lấy gì để ăn
Nhà trọ thì nhỏ hẹp
Con cái sẽ ra sao
Bạn anh chúng nó bảo
Lo kinh tế ổn đi
Đừng ham mà cưới vội
Mai mốt lại chia ly
Nghĩa tình mình dù có
Nhưng dòng đời khốn khó
Miếng ăn lo không đủ
Cam chịu làm khổ nhau
Anh có chê em đâu
Nhưng vì anh không xứng
Thế nên anh im lặng
Tự anh ôm nỗi đau
Em rời xa anh mau
Thanh xuân chưa có hết
Nếu dây dưa tình cảm
Rồi em khổ cả đời
Tình mình mới chớm thôi
Chưa có nhiều thắm thiết
Cũng chưa nhiều người biết
Em ơi mình chia tay
Anh thương em kiếp này
Cả đời thương em mãi
Cảm ơn em đã đến
Tặng anh một tình yêu
KHỔ
Duy Sac
Sao lại khổ, có gì phải khổ
Số phận ta nó đã thế rồi
Còn biết khổ là còn biết sướng
Có gì đâu than thở làm gì
Ai chẳng khổ trăm đường đau khổ
Ta khổ hơn người khác hay chưa
Đời mà sướng thì đời vô nghĩa
Chẳng có ai phấn đấu làm gì
Giàu cũng khổ mà nghèo cũng khổ
Cảnh khác nhau nên khổ khác nhau
Chung quy là cũng bởi mưu cầu
Danh với lợi, tiền tài vật chất
Tham nhiều quá thì càng nhiều khổ
Tại mình đem cái khổ đến mình
Không tự lượng bản thân nên khổ
Đừng mơ gì vượt quá tầm tay
Tôi cũng khổ vì yêu nhiều quá
Cũng bởi do có một chữ tình
Muốn thoát lắm cho mình khỏi khổ
Nhưng thương rồi nên phải khổ thôi
Ta cùng khổ vậy thì làm bạn
Chia sẻ cho nỗi khổ bớt đi
Ai hơn ai giữa cuộc đời kia
Rồi cũng thế đều là cát bụi
Tự hỏi xem ta đã làm gì
Để bây giờ cứ ngồi than khổ
Chắc quá khứ cũng từng sai phạm
Nên bây giờ hối hận chứ gì
Cứ soi gương cho rõ mình đi
Khoan hãy trách là đời ta khổ
Khổ hay sướng không hề vô cớ
Nó chính là nhân đã từng gieo
Kể ra xem ta khổ vì sao
Là sẽ hiểu nguyên nhân của nó
Hay là giấu im luôn không nói
Rồi lu loa ta khổ tại sao
Người ta bảo ông trời có mắt
Nên sống sao cho đúng Đạo Trời
Nếu biết khổ thì đừng sai nữa
Bởi ta sai nên khổ đời ta
Có những người đã khổ vì ta
Ta cũng đã vì người ta mà khổ
Khổ qua lại có vay có trả
Vậy gọi là cho toại lòng nhau
Khổ và đau đâu nào ai muốn
Nhưng tại sao đời lắm khổ đau
Phải chăng vì ta chẳng thương nhau
Nên gieo đến khổ cho nhau mãi
Có ai sướng trên đời không nhỉ
Chắc là không ai sướng cả đâu
Nếu sướng là họ chẳng kêu cầu
Chẳng tính toán mưu toan chi nữa
Vậy có lẽ đời ai cũng khổ
Mà khổ là xứng đáng đời người
Bởi đến khổ mà ta không được
Vậy là không tồn tại trên đời
Thôi thì khổ kệ đi mặc khổ
Khổ mới là đúng với cuộc đời
Trong cái khổ ắt phải có vui
Ta phải biết sự vui trong khổ
KHỔ QUÁ
Duy Sac
SỐNG CÙNG THIÊN TAI
Duy Sac
Thiên tai là nó vậy
Tồn tại đã lâu rồi
Chẳng qua người yếu thế
Nên khó chống lại thôi
Chỗ nào khó thì tránh
Cứ thuận theo tự nhiên
Nếu không tránh phải chịu
Thiệt hại là chắc rồi
Ở đâu cũng khó sống
Vì ta trong cái lồng
Cái lồng nó ngừng quay
Chắc là ta chết hết
Đời đúng là bể khổ
Khổ là chắc chắn luôn
Buồn thì vẫn cứ buồn
Nhưng không hề thoát khổ
MỒM MÉP NHÀ THƠ
Duy Sac
Nhà thơ mồm mép điêu ngoa lắm
Chớ dại mà tin kẻ lắm mồm
Họ gieo ảo tưởng đời là mộng
Em sẽ một đời ôm khổ đau
Văn chương ngôn luận toàn giả dối
Viết lách cũng vì mấy bữa cơm
Bản chất văn nhân là nói xạo
Ai dại tin vào sẽ khổ đời
Anh đây cũng biết làm thơ chút
Gọi là lõm bõm xếp ngôn từ
Chứ còn tình nghĩa trong câu chữ
Toàn những điêu từ thôi em ơi
Chỉ có yêu em là anh thật
Không một chút nào giả tạo đâu
Anh đã đau nhiều nên anh hiểu
Cũng bởi yêu em nên anh đau
PHẦN SỐ KHÁC NHAU
Duy Sac
Mỗi người sống ở trên đời
Ai nào biết trước cuộc đời ngày mai
Có nay nên tính hôm nay
Bình an, hạnh phúc mỗi ngày là vui
Loanh quanh một kiếp con người
Công danh, tài, lộc nhờ trời ban cho
Số no nằm ngửa cũng no
Phận nghèo đi đến xứ mô vẫn nghèo
Vì tham ta cố phải trèo
Tham quá ta lại làm liều hại thân
Người khôn chui khố, luồn quần
Người dại một mực thẳng thừng ganh đua
Về già ta ngẫm được, thua
Dại, khôn cũng thế đều thua kẻ hèn
TỰ CƯỜNG
Duy Sac
Giang sơn ngàn năm trước
Nhỏ bé và thưa dân
Bao kẻ thù hùng mạnh
Chúng đều phải chùn chân
Cha ông mình xưa ấy
Ý chí luôn tự cường
Nào ai hèn quỳ gối
Cầu xin kẻ ngoại bang
Giang sơn giờ rộng lớn
Mình nào há sợ ai
Tự mình xây no ấm
Cầu mong chi người ngoài
Trông người người nào giúp
Đời ai có cho không
Ngoại trừ là bom đạn
Kẻ thù luôn mở lòng
Nhục, hèn trăm năm ấy
Vong nô lưu sử xanh
Bọn me Tây phản phúc
Đập bàn thờ tổ tông
Nô lệ có vui không
Đời người thua con chó
Miếng xương thừa của chủ
Ngợi ca tình nhân văn
Trông mong hùm doạ sói
Hùm, sói khác gì nhau
Mình có là gì đâu
Diệt vong là hiểm hoạ
Để rồi no lũ quạ
Chúng rỉa xác đồng bào
Đường ta ta cứ bước
Chẳng thù hằn với ai
Đất này tuy bé nhỏ
Nhưng không biết cúi đầu.
HÀO NHOÁNG CHÚT ĐỜI
Duy Sac
Khi vương giả, đời ta quyền quý
Mắt khinh đời, kẻ khác là chi
Của, tiền nào có xá gì
Lên xe, xuống ngựa có gì ai hơn
Quyền tước lớn, ăn to nói lớn
Người sang giàu thân phận ngọc ngà
Ăn chơi một phút sa đà
Tước quyền cũng hết, ngọc ngà cũng tan
Người thù nhau vì ăn mà có
Chứ không ăn ai oán nhau chi
Của chia nhiều, ít so bì
Chung mâm nên phải tay gì lấy tay
Thuở xưa ấy ai từng vương giả
Hôm nay đây ai cũng cao sang
Người xưa hèn để rồi sang
Người nay cũng cố để sang rồi hèn.
Duysac
ĐỊA CHỦ THỜI NAY
Duy Sac
Người ta địa chủ tiền nghìn tỷ
Họ thích mua gì kệ họ thôi
Phận mình hèn kém dăm ba tỷ
Đừng có đua đòi đầu với tư
Tiền kia tiết kiệm lo cuộc sống
Đến khi hữu sự có cái dùng
Đừng mơ với mộng thêm chi nữa
Nếu thực số giàu chắc sẽ giàu
Tránh xa cái đám buôn tiền ảo
Mấy bọn cò mồi chứng khoán kia
Toàn quân lừa đảo và gian xảo
Tiền của mình cho chúng nó ăn
Ít vốn thì mở cái cửa hàng
Bán nhỏ linh tinh sống cho vui
Thảnh thơi chén rượu khi chiều muộn
Nhẽ nhõm tâm hồn những câu thơ
Hèn sang nó vốn là có số
Chẳng phải thông minh sẽ được đâu
Nên đừng có cố rồi thêm khổ
Phúc có bao nhiêu hưởng bấy nhiêu
BẦN TIỆN
Duy Sac
Cả tháng rồi chưa tắm
Sợ tiền nước tốn nhiều
Thành ra người ngứa ngáy
Ngồi là gãi liền tay
Sài Gòn mùa này nóng
Không tắm người rất hôi
Đứng cạnh bên ông bạn
Ông ta cứ cười cười
Nghèo cho nên sợ tốn
Tiết kiệm mọi chi tiêu
Chứ mình đâu bủn xỉn
Nhưng bạn nào hiểu cho
Hôm qua bạn ghé nhà
Tặng cho hai chai rượu
Bạn khuyên nên uống ít
Kẻo lại bệnh vào người
Nhưng cũng do thèm quá
Thiếu rượu mấy tháng rồi
Thành ra mình tu hết
Hôm nay nhớ lại thèm
Tính tham ăn tục uống
Nó thành cái bản năng
Ai cho là đớp hết
Ngày mai chẳng quan tâm
Hèn rồi hèn thêm nữa
Cũng nào mất mát gì
Ai khinh thì phải chịu
Cứ nghèo sẽ biết liền.
TỚI ĐÂU THÌ TỚI
Duy Sac
Đời như dòng nước chảy
Ta như cánh bèo trôi
Tới đâu thì cứ tới
Miễn còn ta giữa đời
Tình người như nước chảy
Tình ta như hoa rơi
Rơi chỗ nào cũng được
Miễn còn có tình người
Đời hay tình cũng vậy
Ta phải biết đầy vơi
Đừng cạn tàu ráo máng
Để hối hận một đời
Đời sang hèn, sướng, khổ
Đều do số phận thôi
Bình an là phúc báu
Hãy luôn nở nụ cười
NDS
LÒNG TOAN TÍNH
Duy Sac
Tôi không tin định mệnh
Vì nghĩ mình có tài
Thế nên mình tự mãn
Cuộc đời chẳng ra sao
Em tin vào định mệnh
Em không tin vào anh
Thế nên, em né tránh
Tình anh quá khô khan
Em và tôi khác nhau
Tôi tin vào khoa học
Em tin vào thượng đế
Thế nên mình xa nhau
Tình chúng mình tan vỡ
Chẳng phải vì bởi yêu
Mà do lòng toan tính
Hèn, sang với uy quyền.
LẠC VẬN
Thơ Duy Sắc
Thơ mình thường lạc vận
Câu cú cứ lung tung
Nó không theo quy cũ
Phong cách chẳng hàn lâm
Đời mình nhiều lân đận
Chưa một lần thông vận
Nên thơ vận lạc hoài
Ý lủng cà lủng củng
Nhưng ngẫm lại cũng đúng
Vì thơ viết về đời
Mà đời thì trắc trở
Nào ai suôn sẻ đâu
Vận lạc rồi lại thông
Như cuộc đời gập gềnh
Lúc lên rồi lúc xuống
Thơ cũng phải lênh đênh
Thơ đọc xuôi cái miệng
Cảm giác rất trơn tru
Mới xem thì hay đấy
Nhưng khô cứng vô cùng
Vận thơ lâu lâu lạc
Nó như tiết tấu nhạc
Lúc giáng rồi lúc thăng
Lúc trầm ngâm lắng đọng
Tại đời mình lận đận
Nên thơ thường lạc vận
Mà thơ cũng như đời
Người sao thì thơ vậy.
HỖN ĐỘN
Thơ Duy Sắc
Xích lỗ ngỗ ngược tận
Vô luân thường oán hận
Đạo suy thiên hạ suy
Âm dương tán tận tàn
Tứ tiết loạn luân phiên
Càn khôn nghịch vô hướng
Nhân sinh lai khứ khổ
Cam tận tùng bức bách
Thiên địa bất dung tình
Ái ân luỵ thần kinh
Tâm can khai loạn lạc
Bình hoà vững nhân tâm
Tầm túc trú lai vãng
Kim suy thuỷ ư tàng
Mộc suy hỗ hoả vượng
Hỗn độn khứ trùng phùng
Lai tạo kiến xã tắc
Uỷ mỵ triệt anh hùng
Nữ nhi hoạ chi thuỷ
Thiên hạ hỗn hành khan
Xích lỗ ngỗ ngược tận
Đạo vô thường bất tận
Hỗn độn sinh thù hận
Sát sinh thủ bại vong
Xích lỗ ngỗ ngược tận
Luân hồi kiến canh tân
Hủ bại kỷ diệt thân
Đa dâm sinh bách bệnh
Xích lỗ ngỗ ngược tận
Vô vi sảng khoái thần.
DI CHỈ
Dưới mỗi tầng di chỉ
Là một nền văn minh
Loài người bao thế hệ
Họ xây bao công trình
Thuở nào đó uy danh
Vàng son và lộng lẫy
Thuở nào đó lẫy lừng
Bao chiến công chói lọi
Ai từng là hào kiệt
Ai từng là quân vương
Tên nào lưu bia mộ
Tên nào bị xoá nhoà
Còn đây là gạch vụn
Còn kia là tàn tro
Còn đó là xương cốt
Còn toàn những nấm mồ
Sử xanh nào ghi hết
Bia đá đâu đủ xây
Bia miệng cũng quên dần
Thời gian là chứng nhận
Nhìn cổ vật nằm đây
Ta tự ngẫm hôm nay
Cao sang hay quyền lực
Cũng chỉ nhúm đất này
Vòng nhân thế luôn xoay
Sinh sôi rồi huỷ diệt
Đạo lý nào đủ hay
Cho loài người sống mãi
Hôm qua là lịch sử
Ngày mai là tương lai
Hôm nay mình tồn tại
Chỉ biết cố gắng nhiều
Văn minh hay lạc hậu
Tất cả đều như nhau
Ai cũng trông ngày chết
Cớ gì hận thù nhau?
Duysac
LÁC MẮT
Lác mắt là bởi hướng đình
Cả làng cùng xấu phải mình em đâu
Đầu làng có bãi phân trâu
Người ta tranh xúc bón rau, hoa màu
Tranh nhau dẫn đến đánh nhau
Thế là hỗn loạn máu đầu nó tuôn
Mắt em bị lác nhầm đường
Lao vào chỗ đó họ đương chửi quàng
Cho nên cái hoạ nó mang
Bà con đổ tội em làm nguyên nhân
Bảo rằng em xúi họ làm
Đem ra Lý trưởng lập ban giảng hoà
Cả làng kể tội em ra
Vì mắt nó lác hồn ma nhập vào
Ông Lý bắt phạt nó mau
Cần phải xử tội cạo đầu bôi vôi
Nó làm rối loạn đó thôi
Làng mình phải trấn để rồi còn lên
Số em mới thật là đen
Cả làng nó xấu đổ lên đầu mình
Bắt em quỳ trước sân đình
Thế rồi sỉ nhục linh tinh đủ điều
Toàn là nói những lời điêu
Chỉ do lác mắt gặp nhiều tai ương
Thành Hoàng mới nhủ lòng thương
Ban phép em hoá công nương yêu kiều
Kiêu sa nhan sắc mỹ miều
Vua đi kinh lý thấy điều lạ thay
Vua liền sủng ái em ngay
Cả làng quay lại xin này xin kia
Lý trưởng bảo cái chuyện kia
Do làng làm cả, đầm đìa khóc than
Giờ thì mắt lác cả làng
Ai ai cũng đẹp cũng sang cũng giàu
Vì em đã lập công đầu
Hiển vinh ứng tuyển đứng đầu cung phi
NguyenDuySac2000
PHẬN NGHÈO DÙ BẤT CỨ ĐÂU
Duy Sac
Một khi mình đã nghèo
Sống ở đâu cũng khổ
Phận thấp cổ bé họng
Kêu gào có ai nghe
Trời Âu hay trời Á
Trời Mỹ , Úc hay Phi
Người nghèo đều khổ cả
Phận nghèo đều như nhau
Nghèo có nhiều nguyên nhân
Chiến tranh rồi loạn lạc
Dịch bệnh với thiên tai
Sưu cao và thuế nặng
Nghèo cũng tại do mình
Rượu chè hay cờ bạc
Phá của để ăn chơi
Tham rồi bị người lừa
Nghèo thì luôn phải khổ
Giàu chưa chắc sướng hơn
Của cải trong thiên hạ
Truyền tay nhau nhiều đời.
Nghèo hôm nay thế thôi
Biết đâu ngày mai giàu
Đời nào ai mà biết
Trái đất không ngừng quay.
NHỚ QUÊ CŨ
Duy Sac
Mùa xuân nó lại sắp về
Tết đang ngấp nghé ngoài kia
Sao mà đời qua nhanh quá
Tủi mình vẫn chẳng có gì
Mùa xuân mi đến hoài chi
Mà xuân cứ đến làm gì
Thời gian đúng là bạc bẽo
Nó cứ vô tình trôi đi
Cố hương xa mãi chửa về
Nỗi buồn xa xứ lê thê
Cầu thực tha phương cô quạnh
Cô đơn nỗi nhớ tràn trề
Nhớ Xoan đầu ngõ nở hoa
Gia đình đầm ấm ngày mùa
Nhớ chiếc cầu ao bé nhỏ
Nhớ khóm tre xanh trước nhà
Bây giờ phiêu dạt phương xa
Giữa đất Sài Gòn xa hoa
Ngụ cư xứ người lạc lõng
Nhớ quê nước mắt hai hàng
Tách cà phê đắng cuối năm
Mình ngẫm lại mình bao năm
Chỉ toàn thấy cay và đắng
Già rồi còn mãi lang thang
Hoa xuân họ bán đầy đường
Hoa nào cũng lắm sắc hương
Muốn mua chậu mai đón Tết
Mà sao thấy khó vô cùng
Bạn bè họ rủ Tất niên
Tự nhiên mình cảm thấy phiền
Chắc tại vì mình nghèo quá
Cho nên né tránh bạn hiền
Đêm về chén rượu mình ên
Phòng trống quạnh hiu ánh đèn
Bóng mình chơi vơi vất vưởng
Buồn đâu sao lại triền miên
Nhạc Trịnh vài câu sầu thảm
Đời ta từ hạt bụi nào
Làm người bao năm một kiếp
Rồi mai cát bụi trở về
Chắc bởi do mình hay nghĩ
Cho nên tư tưởng sầu bi
Cứ sống như người thực tế
Bây gờ hạnh phúc lắm rồi
Bao giờ quay lại quê xưa
Chẳng biết là đến bao giờ
Cuộc sống càng ngày càng khó
Thôi thì ta cứ ngồi mơ
Mơ rằng mình đã về quê
Gặp lại họ hàng vui ghê
Hạnh phúc gia đình sum họp
Buồn, vui tình cảm sẻ chia
Mơ thôi chứ có được gì
Lầm lũi đời ta cứ đi
Đã biết bao xuân mơ vậy
Dù biết đời chẳng như mơ
ĐÚNG LÀ VÔ THƯỜNG
Duy Sac
Cuộc đời quá vô thường
Đúng vô thường là thật
Sự thật đời vô thường
Vô thường đúng là thật
Rồi tất cả được mất
Cái nào cũng xong tất
Cái nào rồi cũng mất
Một cách bất thình lình
Không gì là đoán trước
Không gì là bền lâu
Không gì là mong được
Không gì có thể mơ
Cũng chỉ như cát bụi
Cũng chỉ là giấc mơ
Hôm nay còn như vậy
Ngày mai ai có ngờ
Thôi hãy cứ vui lên
Lạc quan vào cuộc sống
Cái gì đến sẽ đến
Hạnh phúc là bình an
TÍNH TOÁN
Duy Sac
Hôm nay dưới ánh trăng vàng
Định đập con lợn rủ nàng đi chơi
Tiền túi giờ hết sạch rồi
Đành lòng nuốt lệ đập thôi sao giờ
Hay là bán mấy bài thơ
Liệu ai mua giúp bây giờ cho ta
Nghĩ hoài mà chửa có ra
Cách nào để có tiền mà mời em
Thôi tắt điện thoại cho yên
Ở nhà nằm ngủ mơ tiên giáng trần
Không tiền đi chỉ mệt thân
Em chê mình đần rồi nghỉ chơi luôn
Tạm thời chịu đựng chút buồn
Cố đánh bài chuồn cho nó thảnh thơi.
- Hoa Phượng Đỏ -
UỐNG RƯỢU QUÊN ĐỜI
Duy Sac
Phượng buồn nhớ cánh Ngọc Lan
Nhớ hoa Nguyệt Quế giờ đang nơi nào
Đêm nghe mèo réo ngoao ngoao
Thạch sùng tặc lưỡi biết bao chán chường
Trách thân mình chẳng ai thương
Mỏi mòn thức suốt canh trường cô đơn
Hổng ai tâm sự hết trơn
Lẽ nào người đã giận hờn mình chăng
Chỉ còn có mỗi ánh trăng
Nhưng mà nó chẳng nói năng một lời
Tâm hồn rệu rã tả tơi
Chỉ có rượu giúp quên đời chua cay.
TẾT CÔ ĐƠN
Duy Sac
Tết này em có định đi đâu
Thôi thì khỏi tính đỡ nhức đầu
Cứ giống như anh ngồi nhà nhậu
Qua mùng tiền hết mặt lại rầu
Cô đơn một chút đã gì đâu
Người ta còn thiếu nợ ngập đầu
Mình chưa chịu cảnh đi trốn nợ
Hạnh phúc nhất là ta có nhau
Chắc số hai ta chưa được giàu
Bao năm vất vả chẳng đến đâu
Bây giờ chấp nhận là tốt nhất
Giữ gìn sức khỏe lúc về sau
Mai này hai đứa lại bên nhau
Chúng ta làm lại giống ban đầu
Nửa đời còn lại mình hạnh phúc
Vậy là hậu vận tốt chứ sao
YÊU TRONG THẦM LẶNG
Duy Sac
Ai đã từng yêu trong thầm lặng
Chắc hiểu được nỗi lòng của kẻ cô đơn
Có một người yêu không dám gọi tên
Chỉ biết khắc ghi hình bóng ở trong tim
Có loại tình yêu không thể gọi tên
Nhưng nó vẫn luôn âm thầm tồn tại
Thương người ta nhưng không mong người ta thương lại
Chỉ biết đứng nhìn và nhung nhớ về đêm
Dù biết số em nhưng không dám nhắn tin
Mỗi ngày dõi theo bóng em trên mạng
Nhớ mãi nơi từng có dấu chân em
Để rồi một hôm bồi hồi bật khóc
Ôi tình yêu, tại sao ta khổ
Có phải vì ta là kẻ lụy tình
Có phải ta chưa yêu bản thân mình
Nên mãi khổ đau thương người xa lạ
Ôi tình yêu, phải chăng là nghiệp
Duyên nợ nhiều đời vay trả trả vay
Ta thương một người sao lại đắng cay
Tình mà như vậy thật là ngang trái
Em có biết chăng có kẻ mãi chờ
Hơn chục năm rồi lòng còn vương vấn
Chỉ mong cho em một đời hạnh phúc
Chỉ biết cầu cho em mãi bình an.
Chuông chùa xa văng vẳng
Cõi phiêu diêu bềnh bồng
Giấc mộng chưa tỉnh hẳn
Ta bần thần cơn say
Lời kinh vọng chốn nào
Đọng mấy khoảng thời gian
Kìa ai chờ ai đó
Buồn chi lệ chứa chan
Đường dài không điểm đến
Ta đi về nơi đâu
Vòng tuần hoàn sinh, diệt
Cầu gì cũng cưỡng cầu
Duy Sac
Duy Sac
Lang thang một kiếp bèo mây
Nhưng không hiểu hết đời này ra sao
Không phân biệt được thấp cao
Chưa biết rõ được thế nào là yêu
Tự hỏi sao lại có chiều
Không biết vũ trụ bao nhiêu thiên hà
Không hiểu được bản thân ta
Làm sao biết được người ta thế nào
Nhìn trời không biết trời cao
Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời
Cỏn con một kiếp con người
Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan
Tìm đâu giây phút an nhàn
Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài
Có những khi lòng khắc khoải
Tinh thần uể oải không muốn làm gì
Mỏi mệt bởi lắm suy nghĩ
Nhưng chưa nhìn kỹ chính bản thân mình
Đêm về ngồi cố trấn tĩnh
Phải chăng bản lĩnh mình chẳng bằng ai
Chợt cảm thấy là mình dại
Bây giờ nghĩ lại có muộn hay không
Thả trôi tâm trạng bềnh bồng
Ta tìm về cõi hư không trải lòng
Cố để cho tâm bất động
Bớt những mơ mộng giữa chốn bon chen
Bớt đi tính toán nhỏ nhen
Hồn thơ trong sáng mỗi đêm nó về.
Duy Sac
Có một lần, em hát khúc Thánh Ca
Buổi chiều đông, mưa bay tầm tã
No- el ấy, đôi mình quấn quýt
Tình yêu như được trải lụa là
Anh nhìn trời, lòng nguyện sâu xa
Hứa rằng sẽ vì em tất cả
Em chỉ thích đi xem hang đá
Nụ cười em không chút mặn mà
Em trách anh là người ngoại đạo
Anh chỉ nhìn trước mắt mà thôi
Biết sao được, anh ngây ngô quá
Tính anh khờ nên chịu em à
Giáng Sinh cứ năm nào cũng đến
Anh nhớ em bỗng chợt khóc oà
Khúc Thánh ca bây giờ anh thuộc
Nhưng em giờ là vợ người ta
Hoaphuongdo
TÀI NĂNG NỞ SỚM
Duy Sac
Có một số cá nhân
Họ nghĩ mình rất tài
Và họ luôn tự nhủ
Người khác là ngu hơn
Nhưng họ nào có biết
Nếu như họ có tài
Họ đã thành đại nghiệp
Họ nào phải luồn cúi
Chạy chọt đủ mọi đường
Để cố gắng ngoi lên
Khi vừa ngoi một tí
Họ đã nghĩ mình tài
Họ rơi ngay xuống lại
Họ ấm ức cuộc đời
Sao lại quá bất công
Vì người tài như họ
Cố gắng vẫn hoài công
Họ tin vào tâm linh
Nhưng không tin số phận
Tin mà chẳng cam tâm
Muốn vươn qua số phận
Trời cho vòng lận đận
Cái số cứ lòng vòng
Đi lui và đi tới
Vẫn chỉ là số không
Trời cho thì khỏi trông
Trời không thì đừng cố
Luật trời là vậy đó
Chứ chẳng phải ai tài
Nếu phận số nghèo hèn
Đi đâu thì cũng thế
Cái mệnh số đế vương
Rồi ắt ngày thành sự
Vui say bên chén rượu
Là hạnh phúc ở đời
Mọi cái hãy tin trời
Trời cho là trò chơi.
THẤT TÌNH LÀ GÌ
Duy Sac
Thất tình là bị mất tình
Do mình đánh mất hay tình đi đâu
Chuyện gì cũng có khởi đầu
Nguyên nhân của nó tại sao hình thành
Tình là sợi chỉ mong manh
Ông trời sắp đặt kết thành tơ duyên
Nó không có sự di truyền
Nhưng mà tình rất linh thiêng lạ kỳ
Hai người chẳng huyết thống gì
Tự dưng gặp gỡ tức thì thương nhau
Chuyện này có vẻ nhức đầu
Không ai hiểu nổi vì sao có tình
Có người theo hệ tâm linh
Cho rằng tiền kiếp có tình với nhau
Đã từng ý hợp tâm đầu
Nên nay tìm đến bên nhau kết tình
Vì sao lại bị thất tình
Có phải là bởi vì tình bỏ đi
Nhưng mà vì lý do gì
Tại người hay tại đến khi hết tình
Bây giờ xã hội văn minh
Họ yêu bằng cảm xúc mình mà thôi
Qua lời chót lưỡi đầu môi
Qua món vật chất chào mời lẫn nhau
Chữ tình nó đã chạy đâu
Người đời than vãn u sầu vì yêu
Vậy tình có phải là yêu
Xin thưa không phải do yêu có tình
Yêu là cảm xúc linh tinh
Gọi là thấy hợp tính tình với nhau
Hoặc là mê sự sang giàu
Mê cái hào nhoáng của nhau vẻ ngoài
Mê nên sẽ chọn yêu ai
Tranh tìm gái đẹp, trai tài để yêu
Mong mình được họ nuông chiều
Thỏa mãn cảm xúc là yêu hết lòng
Yêu nhưng chắc có tình không
Chắc là hiếm có tình trong chuyện này
Bởi yêu rất dễ đổi thay
Vì người ích kỷ và hay đua đòi
Yêu như là một trò chơi
Đã bỏ vốn phải có lời về ta
Yêu người, người phải yêu ta
Chứ không có chuyện chỉ ta yêu người
Nếu tình có ở hai người
Chắc chắn họ sẽ cả đời bên nhau
Dù cho nghịch cảnh, nghèo giàu
Dù cho bệnh tật ốm đau thế nào
Thất tình là sẽ rất đau
Xa nhau mới hiểu thế nào là thương
Tình xui khiến phải vấn vương
Nó kích hoạt mọi tình thương con người
Tình không như một trò chơi
Tình là duyên nợ đất trời ban cho
Tình cho người biết thương ta
Tình cho ta biết rằng ta thương người
ĐÊM PHỐ NÚI
Duy Sac
Không có gió, chỉ trời sương mù mịt
Những con đường mù tịt chẳng ánh đèn
Anh đang đi bỗng chợt nhớ đến em
Ai mà biết sao tự nhiên lại nhớ
Em có hiểu vì sao anh lại nhớ
Bản thân anh cũng chẳng hiểu vì sao
Em là ai mà anh nhớ vậy nào
Hay anh đã bị làm sao thì phải
Anh leo dốc đi một hồi thấy oải
Nhìn người ta đi có cặp có đôi
Nên anh nhớ một người mình cần nhớ
Chẳng hiểu sao lại chỉ nhớ một người
Chị bán mơ nhìn anh cứ cười cười
Hình như là chị ta trêu thì phải
Anh tính ghé mua chừng vài ba trái
Nhưng nghĩ thôi vì trong túi hết tiền
Dạo một vòng thế là anh về ngủ
Trong giấc mơ cũng lại thấy một người
Đúng là lạ mà người là ai vậy
Để cho ta đến ngủ cũng còn mơ
CÚ CHÓT
Duy Sac
Ngày xuân nó đến cho ai
Chứ mình chẳng thiết cái ngày xuân đâu
Bao năm mơ mộng làm giầu
Tiền cứ đội nón đi đâu thế này
Bao giờ mới trúng số đây
Để mình rời khỏi nơi này đi luôn
Xóm nghèo, ẩm thấp, tồi tàn
Nhà tôn, vách gỗ, bếp than khói mù
Hôm qua mình lại nằm mơ
Số về sáu tám, năm ba rất nhiều
Hôm nay phải chốt xem sao
Dù phải trả giá, đằng nào cũng chơi
Một là ta sẽ đổi đời
Hai là ta sẽ cả đời lang thang
Bây giờ già cả nghèo nàn
Còn gì để mất thế nên cứ liều
May thì còn kiếm người yêu
Nhà cao, cửa rộng, ăn nhiều món ngon
Bù cho cái thuở nghèo nàn
Cơm ăn không có, ăn toàn mì tôm
Lỡ như thất bại hoàn toàn
Cũng xem như nghiệp nó đang đổ vào
Nghèo rồi nghèo nữa chẳng sao
Chỉ cần một phút tỏa hào quang thôi
Thua đau nhiều trận lắm rồi
Bây giờ trận cuối nên không sợ gì
Tới luôn, mặc kệ hết đi
Không đen sẽ đỏ chỉ là thế thôi.
HOA ĐIÊN ĐIỂN
Duy Sac
Em đi hái Ấu một mình
Mặt trời mới nhú bình minh trên cồn
Lênh đênh một chiếc xuồng con
Em cùng các chị cười giòn chào nhau
Em nhìn anh đứng trên cầu
Hỏi rằng anh tính đi đâu vậy nè
Mời anh lẹ lẹ lên ghe
Em đưa một đoạn xong về cho vui
Bờ sông nhộn nhịp tiếng cười
Các bà, các thím đều vui rộn ràng
Lâu lâu có tiếng hò vang
Câu chào mời khách mua hàng xôn xao
Giọng hò nghe rất ngọt ngào
Tiếng lòng chất phác ôi chao thiệt thà
Đỏ xanh màu áo bà ba
Bức tranh sông nước đậm đà tình quê
Em rằng một lât trưa về
Anh đừng kể lại má nghe chuyện này
Em lo má nghĩ không hay
Cho rằng em thích con trai thị thành
Hôm nay em lỡ chở anh
Xem như là chuyện thường tình quá giang
Má em tính rất đàng hoàng
Không ưa mấy chuyện yêu đương mập mờ
Bờ kênh cảnh vật nên thơ
Hoa tràm vàng rực đôi bờ hương bay
Em chèo tấp đến bãi lầy
Em rằng Điên Điển ở đây ngon nè
Anh phụ em bức chúng đi
Hái chừng mấy ký đem về nấu canh
Mùa này cá chốt ngon lành
Thêm cái lẩu mắm là anh sẽ ghiền
Em cười mới thiệt tự nhiên
Mấy bông Điên Điển phủ vàng tóc em
Miền quê sông nước êm đềm
Tình quê hòa lẫn tình em dạt dào
Cố Nhân giờ nơi đâu
Duy Sac
Tiếng tơ đồng vấn vương
Cung đàn buông réo rắt
Chữ tình ngót mười năm
Ta vẫn còn ôm mộng
Sóng đời xô đẩy mãi
Biết người có chờ ta
Trái tim ta vẫn nhớ
Tấm chân tình của ai
Này hỡi ánh trăng vàng
Đêm nay ta cô quạnh
Bao dư âm thuở ấy
Cay khóe mắt đơn côi
Này hỡi thế nhân ơi
Chén tình kia ta say
Nhưng sao chưa uống cạn
Say bao giờ mới thôi
Lời nguyện xưa còn đó
Một đời mãi có nhau
Hỏi người còn có nhớ
Lữ khách mộng mơ sầu
Hơn mười năm cách biệt
Ta vẫn chờ tin nhau
Những đêm dài cô quạnh
Ta mơ nụ cười em
Này hỡi cố nhân ơi
Người đang ở nơi nào
Ta độc hành vạn lý
Người có đang cùng ai
Ôi chữ tình cay đắng
Ôi dòng đời đua chen
Ta có đang lạc mất
Hay đang tìm về nhau
Này hỡi cố nhân ơi
Ta chưa từng biết khóc
Nhưng nay chợt nhớ người
Bao nhiêu nước mắt rơi
Đời đẹp quá trời
Duy Sac
Chiều nào phố cũng kẹt xe
Mình hay vào quán vỉa hè ngồi xem
Cố tìm để thấy dáng em
Mà xe đông quá, biết em chỗ nào ?
Hôm nay, mình uống trà đào
Tốn hai chục bạc, tiếc nao cả lòng
Tìm hoài chỉ thấy mất công
Thế là anh chạy mấy vòng bờ kênh
Lục bình theo nước bồng bềnh
Mấy bông hoa tím phơi mình xác xơ
Vài con đò nhỏ bơ vơ
Gầm cầu có mấy nàng chờ đợi ai
Gió đong đưa khóm hoa nhài
Góc đường có tụ lai rai chén đời
Mình buồn tính ghé vào chơi
Nhưng chợt nghĩ lại nên thôi không vào
Đèn màu ánh sáng như sao
Phố đông dần đã chìm vào bóng đêm
Mà mình vẫn chửa thấy em
Mùi thơm thịt nướng cơn thèm bốc lên
Ngang qua một cái quán quen
Tự nhiên bà chủ gọi tên của mình
Bà rằng lâu quá rồi anh
Tiền nợ lúc trước tính đành quên sao
Giật mình, tôi ghé ngay vào
Rằng ồ em nhớ chứ sao quên nào
Mấy rày có rảnh gì đâu
Bữa nay tính hết mấy chầu luôn heng
Thế là lại đế gò đen
Một đĩa thịt hấp có thêm ít dồi
Mình nhìn và ngắm cuộc đời
Ôi sao nó đẹp trời ơi là trời!
ĐẦU TƯ
Duy Sac
Em ơi hãy mặc kệ anh
Đời này cũng chẳng còn lành lặn chi
Nhục hèn giờ nghĩa lý gì
Phen này không thắng, anh đi khỏi nhà
Em ơi hãy bỏ tay ra
Nếu không anh sẽ khóc òa thật to
Trắng tay rồi biết sao giờ
Phải chơi cú chót để cho thỏa lòng
Em vô lấy cái sổ hồng
Ngày mai đem cắm cho ông cầm nhà
Phải chơi cho họ biết ta
Nếu không mãi mãi vẫn là nghèo thôi
Kỳ này mà trúng mánh rồi
Ta mua nhà mới khang trang hơn nhiều
Thua thì cũng đáng bao nhiêu
Lắm người họ đã thua nhiều hơn ta
Chơi cho tới bến em à
Đầu tư chứng tỏ là ta hơn người
Món này chỉ trí thức chơi
Đầu tư là món của người học cao
Chơi luôn chứ tính gì nào
Học cao, cao học tài cao sợ gì
Đưa anh cái sổ đỏ đi
Mai này thắng lợi giàu thì cho em.
Duy Sac
Ai có tài mình phục
Để họ phát huy tài
Tài họ giúp mọi người
Mình cũng có tí chút
Ai có tài mình gét
Rồi họ cũng gét mình
Chúng ta đều ngán ngẩm
Tài thui chột hết trơn
Người tài thường tự mãn
Đó chỉ là cái tôi
Tài mà không có tôi
Thì phát huy không được
Mình cũng có cái tôi
Nhưng tôi mình nó bé
Thôi thì chịu lép vế
Nhường tôi cho người ta
Tài đi với cái tai
Kiêu căng là cái hoạ
Cái tôi dù có lớn
Chớ có để lộ ra
Khiêm nhường và đức độ
Yêu mến trẻ, kính già
Khoe khoang cho người gét
Chỉ thiệt thòi cho ta
Thiên hạ nhiều người tài
Mỗi một người một vẻ
Ta cùng nhau chia sẻ
Đời trăm sắc muôn hoa
HUÊNH HOANG.
Duy Sac
Bây giờ họa sỹ rất nhiều
Họ hay nói xấu về nhau âm thầm
Cũng vì do bởi miếng ăn
Các hội các nhóm chia làm nhiều phe
Cùng nhau kéo cánh kết bè
Nói xấu đồng nghiệp để mà leo lên
Tưởng chừng họa sỹ không hèn
Hóa ra bản tính đê hèn gớm luôn
Nói ra thì có người buồn
Nhưng mà sống ác thiệt luôn vậy à
Mở mồm nói chuyện tài hoa
Lương tâm lại thật xấu xa quá chừng
Họa sỹ nghe có oai không
Chỉ là thợ vẽ chứ không hơn gì
Tài kia nào có là chi
Chẳng qua tài vặt có gì huênh hoang.
NGHỀ KHỔ
Duy Sac
Nghề của anh vất vả lắm em ơi
Có nhiều khi nước mắt lẫn mưa rơi
Tối lại về quanh quẩn bên xó bếp
Miệng buông câu ngán ngẩm cuộc đời
Đã trót đi vào trong một cuộc chơi
Anh không thể tìm ra công việc mới
Nhiều lúc cố gồng mình chịu đựng
Những dèm pha sỷ nhục của người đời
Anh không có cái gì cho em đợi
Chỉ có một tâm tính rất dở hơi
Sáng thì nắng, chiều lại mưa lầy lội
Nằm vật ra thân thể cứ rã rời
Làm đủ việc mà chẳng hề sinh lợi
Chỉ thấy mình hồn nó cứ chơi vơi
Tâm tư gửi nơi mơ hồ viễn vọng
Cô đơn trong nỗi cay đắng tơi bời
Sac2018
CHIẾN SỸ ANH HÙNG
Thơ Duy Sắc
Chiến trường trong lửa đạn
Chí anh hùng kiên gan
Quê hương tan khói súng
Vui thú cảnh nông nhàn
Những con người anh dũng
Dòng máu Việt anh hùng
Bất khuất là truyền thống
Tấm lòng rất bao dung
Hồn thơ cho mơ mộng
Yêu sông núi Lạc Hồng
Yêu giống nòi bất diệt
Hào khí loé hừng đông
Bao chia ly tiễn biệt
Cuộc trường chinh mải miết
Nay non nước thanh bình
Sử xanh còn mãi viết.
Duy Sac
Tháng tám thu, tháng tám vàng nắng
Gió chiều bay những chiếc lá khô
Anh đi mãi để tìm ký ức
Chỉ hoàng hôn cháy rụi tâm hồn
Tiếng ai rao bánh giò trong xóm
Cuộc mưu sinh khốn khó thăng trầm
Trên một lối, lòng người trăm ngả
Em giờ đang ở ngã rẽ nào
Anh cúi xuống nhặt vài chiếc lá
Mới sáng nay lá vẫn còn xanh
Thật chóng vánh, đời trong phút chốc
Tình yêu mình có đáng là chi
Mưa âm ỷ chuyển mình từng đợt
Bụi đầy trời như sắp cuồng phong
Gì có thể chống trời xoay chuyển
Vũ trụ này ta chẳng là ai!
Hoaphuongdo
Duy Sac
Bụi trần chưa rũ hết
Lòng sân, si vẫn còn
Khổ là không tránh khỏi
Trả hết lại tiếp vay
Khoa trương để loè người
Huênh hoang để ngạo đời
Niềm vui trong chốc lát
Nghiệp đeo nặng nhiều thêm
Ta hơn người nụ cười
Mai tăng thêm tiếng khóc
Chóng vánh đời mấy chốc
Ai còn nhớ mình không
Duy Sac
Con chó chê thịt chó
Con người ăn thịt người
Người thông minh hơn chó
Nên đa dạng thức ăn.
Con chó ăn thịt chó
Con người quý con người
Chó là loài hoang dại
Chúng ăn thịt lẫn nhau
Người không bằng con chó
Chó không thể như người
So sánh là không thể
So sánh là luôn sai
Con người văn minh lắm
Nhà giàu nuôi thú cưng
Nhà nghèo ăn luôn thú
Giàu nghèo luôn gét nhau
Thú mơ được thành người
Nhưng không bao giờ được
Người muốn hoá thành thú
Chỉ cần cái búng tay
Duysac
Duy Sac
Ôi Đà Lạt!
Những buổi chiều tẻ nhạt
Mình anh
Cô đơn lắm
Anh đã nghe thấy những lời thông bày tỏ
Tiếng phong lan thỏ thẻ ái ân
Tiếng thời gian trên hàng ghế đá
Và vó ngựa một thời hoang sơ
Một không gian mộng mơ
Anh cũng mộng mơ
Trong nỗi nhớ
Nhớ em
Mà cũng vì nó
Để hôm nay
Anh cô đơn
Sự cô đơn trong mơ mộng
Thế giới này thật là kỳ quái
Rồi lại chiều nay
Nản lắm em
Trời mưa ướt và trơn
Anh vẫn cô đơn chui đầu vào mưa lạnh
Và làm thơ
Những vần thơ quái đản
Sao chúng cứ hiện về
Những âm thanh kỳ lạ
Để tâm hồn đam mê
Em xanh non như lá
Anh sức trẻ tràn trề
Tình đẹp không thể tả
Nghĩa vượt ngàn sơn khê
Và sau cùng chính là nó
Nó đã tàn phá cuộc sống của anh
Nó làm tình ta tan vỡ
Sự mộng mơ tẻ nhạt của một kẻ đần
Đần thối
Hết.
TỬU LƯỢNG CAO
Duy Sac
Tửu lượng quá cao nên biết sao
Mình ta hai lít lỗi gì nào
Mồi nhậu, hì hì, không phân biệt
Khoai lang nướng mọi có tội sao?
Nghe đồn thiên hạ lắm sơn hào
Mình chỉ vịt tiềm với bánh bao
Lắm khi ăn mứa chừa lại quán
Nhân viên cười khỉnh bảo tiêu hoang
Ô kê, anh chấp nhận tiêu hoang
Xưa nghèo. Bây giờ thích làm hoàng
Em muốn bao nhiêu, anh lo hết
Tiền bạc phù du nên chớ hèn
BÊN BỜ HỒ
Duy Sac
Có một lão hồ đồ
Tay cầm một bó hoa
Đứng ở bên bờ hồ
Trong đầu nghĩ vu vơ
Sóng gợn trên mặt hồ
Gió buồn thổi vi vu
Là thông bay búa xua
Chiều tà hoàng hôn đỏ
Già như cái cây khô
Tâm hồn ngu cằn cỗi
Nên cả ngày lủi thủi
Thơ thẩn nghĩ chuyện đời
Nhớ cái thuở đôi mươi
Còn hám danh hám lợi
Nhưng bất tài vô dụng
Thành ra buồn chán đời
Già nhăn nhúm cả rồi
Lang thang và đơn côi
Mong có ai thương hại
Vớt vát chút tình đời
HOÀNG HÔN TRÊN CẦU PHÚ MỸ
Duy Sac
Buồn nhiều quá, mình lên cầu Phú Mỹ
Ngắm hoàng hôn để thả mấy hồn thơ
Chẳng hiểu sao bà con họ cứ dòm
Bảo vệ đến còn đuổi mình đi nữa
Thế là mình thất thểu vác mặt về
Đi ngang chỗ cái cửa hàng thịt chó
Thấy bạn cũ đang ngồi ăn ở đó
Nó ngó mình xong húp bát sáo măng
Mình lại bước lang thang trên hè phố
Ghé quán quen uống một cốc cà phê
Cái vị đắng sao mình mê đến thế
Càng uống vào càng cảm thấy não nề
Cả dãy phố họ bán hoa đủ thứ
Mình ngồi mơ sẽ mua được cái nhà
Để ngày Tết có ít hoa trang trí
Cũng gọi là có Tết với người ta
Sao khó quá, giá vàng cao ngất ngưởng
Giá đất tăng cũng chẳng kém gì vàng
Đồng lương tháng xài chỉ trong vài bữa
Nợ gối đầu luẩn quẩn mãi cứ xoay
Trời ơi trời ! Ta phải tính sao đây
Già như vậy mà bất tài vô dụng
Bao nhiêu năm vẫn hai bàn tay trắng
Biết cầu gì trong dịp Tết này đây
BỠ NGỠ
Duy Sac
Dù sao ta đã thương nhau
Đoạn nhân duyên ấy khởi đầu éo le
Đắng cay và lắm ê chề
Nhưng nó minh chứng hai ta thật lòng
Dù ai đàm tiếu lung tung
Nhưng ai cũng biết ta từng thương nhau
Chẳng qua cách nghĩ khác nhau
Mỗi nhà mỗi cảnh làm sao giải bày
Mình chưa từng nói chia tay
Cũng chưa từng hẹn lại ngày gặp nhau
Cả hai ôm một nỗi đau
Không ai mà biết về sau thế nào
Ra sao thì có làm sao
Thôi thì cứ tới lúc nào hẵng hay
Anh đây lý số bậc thầy
Nhưng tình anh lại tính sai hoàn toàn
Mới hay hai chữ Nhân Duyên
Không ai mà biết nó gieo kiểu gì
Để mình gặp gỡ làm chi
Gặp rồi ta chẳng còn gì với nhau
Thà đừng tiếp xúc buổi đầu
Nhưng mà chắc phải gặp nhau thế rồi
Hay là do bởi ý trời
Oan gia trái chủ nhiều đời gặp nhau
Thôi đành chấp nhận nỗi đau
Kẻ thương, người phụ chứ sao bây giờ
Anh xin mang tiếng xấu xa
Để em tiếng tốt cho nhà em vui.
THỬ MỘT LẦN YÊU
Duy Sac
Em có biết yêu chưa
Thế làm sao lại khóc
Yêu mà không cay đắng
Thì hạnh phúc ở đâu
Em đã yêu ai chưa
Từng đợi chờ mòn mỏi
Từng nhung nhớ bồn chồn
Từng suốt đêm ngồi khóc
Nếu em chưa yêu ai
Thôi thì mình yêu nhau
Ta tạo ra cảm xúc
Đau khổ và hy sinh
Mình yêu nhau em nhé
Ta chỉ giả vờ thôi
Anh phụ tình bội bạc
Em đoan chính thủy chung
Hay là em phụ anh
Bởi anh nghèo, nhụt chí
Em danh phận quyền quý
Anh mơ mộng hão huyền
Cách nào mình cũng sai
Yêu thế thì ra gì
Cả hai đều ích kỷ
Tình yêu sẽ rời đi
Thôi thì mình yêu lại
Ta chung thủy cùng nhau
Mặc cuộc đời giông bão
Bên nhau hết cuộc đời
Còn lại tùy ý trời
Mình cứ yêu em nhé
Đời là gì kệ nó
Bất chấp hết để yêu
BIỆT LY TÌNH CA
Duy Sac
Chiều xuân năm ấy bên nhau
Chúng mình e thẹn lần đầu cầm tay
Má em ửng đỏ hây hây
Tim anh hồi hộp sợ người chê ta
Ai ngờ em rất thật thà
Rằng em cũng đã thích anh lâu rồi
Nhưng em ngại nói ra thôi
Bởi vậy em mới nhận lời yêu anh
Tình yêu mình đến rất nhanh
Như là sét đánh thật kỳ lạ thay
Anh luôn nghĩ mối duyên này
Ai đã sắp đặt cho hai ta rồi
Nhiều khi anh thấy lạ đời
Sao anh lại dễ được người ta yêu
Chỉ trong có một buổi chiều
Hai người xa lạ thương yêu chân thành
Duyên ta là mối duyên lành
Nên ta hạnh phúc khi mình bên nhau
Chưa từng hai đứa cãi nhau
Em luôn tôn trọng và chiều ý anh
Tưởng như duyên phận sẽ thành
Nhưng rồi mình lại dần dần cách xa
Bỏi vì những tiếng dèm pha
Tình mình đã bị người ta xen vào
Thế nên em chịu nỗi đau
Anh mang tiếng xấu là người lưu manh
Em ngồi tiếc nuối xuân xanh
Anh buồn sự nghiệp tan tành trắng tay
Đúng là oan nghiệt đắng cay
Nào ai ngờ trước có ngày biệt ly
Đôi ta nào có lỗi gì
Chẳng qua yêu quá đôi khi lụy tình
Miệng đời soi mói chuyện mình
Họ luôn nghĩ xấu về tình chúng ta
Anh hiểu hết mọi chuyện mà
Bản thân anh cũng rất là đớn đau
Thương em mang nặng nỗi sầu
Thương anh phiêu bạt mưu cầu công danh
Đôi ta yêu rất chân thành
Mọi điều tốt đẹp ta giành cho nhau
Anh buồn em quặn lòng đau
Em buồn anh cũng nhói đau trong lòng
Những khi xa cách nhiều năm
Anh luôn nhung nhớ về em mỗi ngày
Thương người mảnh khảnh thân gầy
Thương người lầm lũi tháng ngày mưu sinh
Thương người cô quạnh một mình
Thương người luôn vẫn chung tình với ta
Mười lăm năm mới hôm qua
Bây giờ anh đã tuổi già kề bên
Còn em cũng đã trung niên
Tóc đều đã bạc mà duyên chưa thành
Biết em một dạ trung trinh
Đợi chờ mãi một bóng hình người thương
Chữ tình ta mãi vấn vương
Thương người như thể ta thương thân mình
Thương nhưng đành phải làm thinh
Thương trong im lặng đứng nhìn từ xa
Tại sao dang dở tình ta
Anh luôn tự hỏi đôi ta lỗi gì
Miệng đời cay nghiệt quá đi
Đôi ta cách biệt cũng vì thế thôi
Họ đành chia rẽ duyên trời
Quyết tâm dàn xếp cuộc đời chúng ta
Nhưng họ đâu hiểu tình ta
Bởi vậy đã khiến đôi ta chia lìa
Nỗi đau ta đã chịu kia
Có ai ra gánh được gì giúp không
Chẳng còn gì để mà mong
Chỉ còn ký ức trong lòng chưa quên
Biệt ly tình lỡ buồn tênh
Anh lang thang mãi một mình nhớ em
Cùng trăng thao thức hàng đêm
Giấc mơ luôn thấy có em bên mình
Em thường thủ thỉ với anh
Rằng em luôn mãi thủy chung một lòng
Mặc cho chịu cảnh phòng không
Trái tim em chẳng động lòng với ai
Tình ta sẽ chẳng hề phai
Nó nằm sâu thẳm trong tim em rồi
Em thương anh nhất trên đời
Bởi vì duyên nợ ông trời đã se
Tình yêu kỳ lạ của ta
Đó là Định Mệnh hai ta kiếp này
Dù tình oan trái đắng cay
Nhưng là cái nghiệp của hai chúng mình
Chỉ mong anh hãy giữ mình
Bảo trọng thân thể bình an mỗi ngày
Anh nghe em nói bên tai
Thương em con gái khổ đau vì tình
Thương em, anh lại trách mình
Trách mình đã phụ người mình thương yêu
Những khi tâm trạng cô lieu
Anh chỉ biết nhớ và yêu một người
Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười
Nhớ bàn tay ấy, nhớ người mảnh mai
Nhớ sao mái tóc em dài
Tấm lòng tử tế khó ai sánh bằng
Đúng là phúc báu trời ban
Anh thật may mắn có em bên mình
Ta chưa qua hết cuộc tình
Nên còn ray rứt mối tình chưa nguôi
Ta luôn mong nhớ về người
Ta luôn hy vọng ngày người bên ta
Ta phải tìm đến người ta
Chúng ta nối lại tình ta ngày nào
Nếu không ta cả đời đau
Ta không chịu nổi người đau một mình
Hai ta là một mối tình
Đã đau hai đứa chúng mình cùng đau
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku
SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...