CÔ BÁN RAU
Em buồn lắm, đôi mắt sâu
Dáng mảnh khảnh, nước da nâu phong trần
Hai con bấu víu tấm thân
Chồng em đã có tình nhân mất rồi
Giờ em ở với chị thôi
Công việc duy nhất là ngồi bán rau
Thuở công nhân, tình có nhau
Từ khi khấm khá chuyển màu yêu thương
Em nghèo anh ấy xem thường
Tan nhanh giấc mộng uyên ương đã đành
Người ta còn xúi giục anh
Lấy hết tiền bạc để dành bao năm
Con cái để cho em chăm
Họ thoả nguyện vọng ăn nằm cùng nhau
Đời em chịu lắm khổ đau
Họ hàng cười phỉnh càu nhàu chê bai
Thức đêm mới biết đêm dài
Hiểu sông hiểu biển mấy ai hiểu người
Em nói anh đừng chê cười
Đời em như thế cũng tươi lắm rồi
Bạn em lấy phải thằng tồi
Hành hạ đánh đập xong rồi chia tay
Khi mới quen nói đều hay
Tương lai, sự nghiệp, vẽ bày viễn vông
Vướng vào như cổ đeo gông
Thà không lấy chồng còn sướng tấm thân
Trách người nên trách bản thân
Đam mê phút chốc, ngàn lần xót xa
-Nguyễn Duy Sắc-2018

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét