NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT
Duy Sắc Nguyễn
Những dấu chân đen ngòm in trên nền đất
Những đôi mắt buồn nhìn quan sát xung quanh
Những tiếng nuốt nước bọt trước những hàng ăn
Những tiếng than van vì thân phận quá cơ hàn
Những mảnh đời sương tuyết
Những dòng người mải miết
Bước lê đời lang thang
Những chiều đông giá lạnh
Cóng những đôi chân gầy
Run những đôi tay teo
Co tấm thân gầy yếu
Những trưa nắng chang chang
Mùi mồ hôi bẩn thỉu
Đôi môi rộp khát khô
Đôi mắt hoa buồn tẻ
Bước lê đời tha hương
Những mảnh đời mưa gió
Đêm ngủ bên bầy chó
Gầm cầu là mái nhà
Nước sông dùng để uống
Cơm thừa nuôi tấm thân
Không có chốn dừng chân
Những mảnh đời sương tuyết
Ai nào biết là ai
Quá khứ và hiện tại
Bao phen đã huy hoàng
Mấy lần phải điêu tàn
Đời mông lung là thế
Những mảnh đời đây đó
Ai lấy rồi ai cho
Ai đã từng đói no
Ai đã từng giàu có
Hôm nay ai nơi đó
Thông cảm cho nụ cười
Những mảnh đời sương tuyết
Vòng nhân sinh bất diệt
Ôi! Đời là thế ôi đời
Có phải do trời mới thế hay không?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét