DƯ ÂM ĐÓ CÒN KHÔNG?
Duy Sac
Thế là hết không còn dĩ vãng
Dư âm xưa chôn với thời gian
Hết rồi lá ngọc cành vàng
Hết rồi những lúc cao sang một thời
Không có ai mà giàu ba họ
Chẳng một ai mà khó ba đời
Đời người dưới một vòm trời
Nhục vinh tùy lúc tùy thời mà thôi
Thuở Phong kiến nhất vua nhì chúa
Tiếp theo là đến bậc công khanh
Ai ai cũng sử lưu danh
Hôm nay còn mấy lọ sành đựng tro
Cơ hàn khiến ta cầu khắp chốn
Cố dùi mài kinh sử sách đèn
Mình tìm mọi cách ngoi lên
Mong sao danh vọng, của tiền đến tay
Ngày đỗ trạng xênh xang võng lọng
Ta ngênh ngênh ngước mặt với đời
Nụ cười ngạo nghễ giữa trời
Vỗ ngực tự hỏi ai người hơn ta
Người trọng nghĩa có lòng báo đáp
Ơn cố tri cố trả cho người
Tiếng thơm lưu đến muôn đời
Thế nên con cháu nhiều đời lộc ăn
Kẻ xảo trá vong ân bội nghĩa
Tự cho mình tài giỏi làm lên
Tình xưa nghĩa cũ đều quên
Lộc trong chốc lát rồi liền mất ngay
Mộng quyền quý ai mà không muốn
Nhưng bại thành do bởi ý trời
Đối nhân xử thế ở đời
Tổ tiên phúc đức nhiều đời có không?
Hoaphuongdo

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét