CHIỀU LONG KHÁNH
Duy Sắc Nguyễn 2014
Em đi lên rẫy hái điều
Bầu trời đã tắt nắng chiều đàng tây
Khói ai đốt lá quanh đây
Những con bò chạy thi nhau về chuồng
Mặt em nhìn rất là buồn
Chồng em đã bỏ đi luôn không về
Gia tài em chiếc nón mê
Hàng ngày em được người thuê hái điều
Thu nhập không có bao nhiêu
Em phải biết điều mới có việc thêm
Mẹ con còn phải thức đêm
Tách vỏ rồi đếm hạt điều vô bao
Em kể mà cứ ngẹn ngào
Than thân mình mãi cứ sao khổ hoài
Hai bàn tay đầy vết chai
Đôi mắt sâu hoắm rãnh dài cuối đuôi
Quanh năm tất bật ngược xuôi
Mất hẳn nụ cười, gương mặt đanh đanh
Chiều hè Long Khánh buồn tênh
Gặp em anh thấy đời mình sướng thay.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét