KHÔNG HIỂU
Thơ Duy Sắc
Đôi khi mình không hiểu
Mình đang lứa tuổi nào
Già thì không có phải
Trẻ cũng đã qua rồi
Chắc lưng lửng mà thôi
Như dậy thì mới chớm
Tính đôi lúc trẻ con
Giận người ta trách móc
Lâu lâu ngồi bức tóc
Buông triết lý dở hơi
Nhìn quanh quẩn lại đời
Ta là người thừa thải
Thơ văn toàn lải nhải
Chuyện thiên địa tào lao
Ngỡ ta bậc anh hào
Sẽ cứu nhân độ thế
Nào tự tôn dân tộc
Nào cứu vớt muôn dân
Nhưng ai có nào cần
Mình tâm thần thời đại
Nói toàn những chuyện dại
Cảm nhận mình thánh nhân
Ban phát chút nghĩa ân
Cầu mong người báo đáp
Mình thật là quá nhảm
Bất tài hay ba hoa
Ôi sao mà nhục quá
Vớ vẩn cuộc đời ta
Uổng cơm gạo mẹ cha
Phí sức thầy dạy bảo
Mình như quân bất hảo
Nói láo không thẹn lòng
Đêm mơ chuyện bướm ong
Ngày ra đường đạo mạo
Tâm mình thật gian xảo
Ai thương nổi bây giờ
Viết được mấy bài thơ
Mộng thành chàng thi sỹ
Giờ mình nằm suy nghĩ
Tay trắng chẳng có gì.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét