Quân Tử Phòng Thân- Tiểu Nhân Phòng Bị Gậy
Quân tử phải biết phòng thân
Bị, gậy là cái tiểu nhân luôn phòng
Tích xưa có cụ Thạch Sùng
Ăn mày lang bạt khắp cùng núi sông
Kiếp nghèo khốn khổ lông bông
Bát cơm, chén cháo vợ chồng chia nhau
Đời nào ai biết trước đâu
Cụ đồ biết chuyện thâm sâu đất trời
Cụ sang bảo nhỏ Sùng ơi
Thiên tai sắp ập xuống rồi chạy mau
Sùng rằng có chuyện ấy sao
Thầy đồ chắc lại lừa tao đây mà
Đồ rằng lũ lớn lướt qua
Năm nay đói kém chắc là rất lâu
Nói xong Đồ vội đi mau
Đồ truyền thông báo cho dân khắp làng
Sùng liền mở miệng cười vang
Rằng trời đã giúp ta sang giàu rồi
Lão rằng vứt hết vợ ơi
Mọi thứ rác rưởi theo mình bấy lâu
Tiền từng dành dụm ở đâu
Bà đưa tôi hết mua mau gạo về
Lão ngồi tính toán hả hê
Rằng ai còn dám mà chê thằng này
Đúng như Đồ đã cho hay
Cả vùng năm ấy vỡ đê, mưa nhiều
Nhân dân chịu cảnh đói nghèo
Sùng đem bán gạo giá cao trên trời
Một đồng vốn trăm đồng lời
Của tiền như nước về nơi Thạch Sùng
Lão Đồ biết chuyện hãi hùng
Đồ rằng mi rõ thật không ra gì
Mau đem gạo phát cho đi
Chứ mà như thế giết người không dao
Sùng rằng lão nói thế nào
Khi xưa ta khổ ai nào có thương
Cả ngày lê lết vệ đường
Bọn kia chúng nó coi thường mặt ta
Hôm nay trời đã giúp ta
Để ta hả dạ trả thù ngày xưa
Lão đừng giảng đạo nhân từ
Nếu mà thiếu gạo thì ta cho liền
Dù sao tính lão cũng hiền
Nhờ công lão giúp một phen đổi đời
Đồ rằng oan nghiệt vậy trời
Thiên cơ ta lộ cho người như mi
Gạo này cần nữa mà chi
Từ nay ta cạch mặt mi không nhìn
Lão Sùng mặc kệ làm thinh
Đồ buồn lủi thủi thân mình về ngay
Của tiền cứ đến mỗi ngày
Thạch Sùng phút chốc thành tay phú hào
Vợ chồng vui cảnh sang giàu
Đất đai, đồng ruộng thi nhau tậu về
Nhà Sùng đầy rẫy ngựa xe
Của ngon, vật lạ, bạn bè giàu sang
Cơ ngơi chẳng khác cung hoàng
Thạch Sùng giàu có tiếng vang kinh kỳ
Triều đình nghe tiếng sinh nghi
Quan trên liền xuống và đi thăm dò
Quả nhiên Sùng đúng giàu to
Quan nghe cũng sợ nên ai cũng gờm
Gia tài Sùng chẳng ai hơn
Sùng luôn vỗ ngực giàu hơn mọi người
Một Hoàng thân đã đánh hơi
Ông đi kinh lý ghé nơi nhà Sùng
Đôi bên đối ẩm tương phùng
Vương gia khen ngợi nhà Sùng giàu sang
Trong ngoài đều dát ngọc, vàng
Quả nhiên đến chốn cung vàng cũng thua
Hoàng thân vui miệng nói đùa
Rằng hai ta tử tranh đua chút nào
Sùng rằng ngài ý là sao
Tôi đây chưa hiểu ngài mau tỏ bày
Vương gia nói chuyện thế này
Tôi định thi thố xem ai thực giàu
Luật chơi mình tính như sau
Mình đem khoe của với nhau thôi mà
Ta thua ngài lấy của ta
Cơ ngơi, gia sản về nhà ngài ngay
Ngài thua ta sẽ lấy ngay
Cơ ngơi ngài sẽ về tay ta liền
Sùng ngồi ngẫm nghĩ một phen
Rằng ta đang gặp thằng điên nữa rồi
Nhà ngươi chắc sẽ thua thôi
Của cải mi sẽ về nơi Sùng này
Sùng liền đồng ý thi ngay
Hai bên đối diện đem bày của ra
Nhà Sùng của cải bao la
Vương gia nhìn thấy đã hoa mắt rồi
Nghĩ mình sẽ sắp thua thôi
Thầy đồ ghé đến nói lời nhỏ to
Rằng Sùng nó đúng giàu to
Nhưng mà một mảnh mẻ kho chẳng còn
Vương gia đang lúc hoảng hồn
Nghe lời Đồ nói bỗng khôn ra liền
Ông ta gọi lính đến bên
Rằng mi tìm đến cái hang cuối làng
Mẻ kho nằm ở trong hang
Mi mang mấy miếng đem sang đây liền
Sùng đang hý hửng dâng lên
Nghĩ rằng đời sẽ càng thêm huy hoàng
Sùng liền ra giọng huênh hoang
Rằng ngài còn của đem sang không nào
Nếu không thì hãy thua mau
Ta còn nhiều việc chờ lâu lắm rồi
Vương gia đổ toát mồ hôi
Lính hầu vừa lúc đến nơi nói thầm
Rằng con tìm được rồi ông
Mẻ kho mấy miếng cho ông cần dùng
Vương gia nói với Thạch Sùng
Rằng tôi có thứ vẫn dùng xưa nay
Của này quý hiếm đời này
Nếu ngài mà có tôi đây thua liền
Sùng rằng ông để ra xem
Ta thua ta sẽ dâng lên gia tài
Vương gia rằng đem giấy ngay
Hai ta cùng viết vào đây mấy dòng
Để sau kiện cáo mất công
Rằng ta ỷ thế hiếp không của người
Sùng liền ngạo nghễ nụ cười
Rằng ngài chí phải làm tôi yên lòng
Lính vừa trình giấy bút xong
Hai người cùng viết mấy dòng cam đoan
Viết xong điểm chỉ đàng hoàng
Thầy đồ cầm giấy để làm chứng nhân
Vương gia bèn bước đến gần
Mẻ kho ông đặt lên bàn liền tay
Rằng ta có của này đây
Nếu ngài mà có kẻ này xin thua
Sùng nhìn một lúc mắt hoa
Ngẫm rằng lúc trước của ta đây mà
Giờ này biết kiếm đâu ra
Tại sao trời lại hại ta hở trời
Sùng buồn tâm trạng rối bời
Vò đầu bứt trán nằm phơi giữa sàn
Thần kinh hoảng loạn hoang mang
Chân tay co quắp kêu than trách trời
Máu lên uất ức nghẹn lời
Tặc lưỡi một cái thế rồi tử vong
Duy Sắc 2011

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét