XUÂN CÔ ĐƠN
Thơ Duy Sắc
Thành phố chiều tẻ nhạt
Trơ trẽn ánh đèn màu
Bụi lầm hoà quyện khói
Dòng người đang về đâu?
Xuân nó cười chế giễu
Những kẻ vô gia cư
Những người nghèo xa xứ
Những kiếp không gia đình
Xuân nó đang mồi chài
Đại gia nhiều tiền của
Những con người thành đạt
Những mái ấm sang giàu
Xuân thế mà nó tệ
Nó đối xử bất công
Nó nhìn người mà đến
Xuân là cái quái gì
Ôi dẹp đi xuân ơi
Xuân đến thêm mệt mỏi
Tiền đâu mà theo xuân
Xuân thì vui lắm nhỉ
Xuân có biết không xuân
Mi cứ hoài luẩn quẩn
Người ta làm quần quật
Họ cung phụng cho xuân
Hỏi thật nhé mùa xuân
Mi có bí quyết gì
Sao họ mê mi thế
Năm nào cũng đón chào
Thật chán quá xuân ơi
Hay tại ta chán đời
Nên tâm hồn u tối
Ta hất hủi mùa xuân
Có phải vậy không xuân
Mi trả lời nghe thử
Chắc là do như thế
Ta tự trả lời luôn.
Ha ha ha chào xuân
Xin hân hạnh đón xuân
Ta có chai rượu nhạt
Chúng mình sẽ nhâm nhi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét