CHIỀU Ở CẦN GIỜ
Tôi đến thăm trong nắng Cần Giờ,
Bữa cơm rau xào chung tóp mỡ
Bát mắm kho khô, đĩa bốn quả cà
Anh tâm sự về đời gian khổ
Anh đứng tuổi, tôi còn quá trẻ
Tôi chưa hề phải nếm gió sương
Tôi không biết quê hương chảy máu
Những con đường như bãi chiến trường
Anh kể ngày Tây Nam đỏ lửa
Rừng U Minh hừng hực căm hờn
Đồng Tháp Mười ào ào lũ dữ
Gió Tây Ninh tanh máu đồng bào
Ôi quê hương chưa trọn thanh bình
Người chiến sỹ lại giương cao súng
Những trai tim tràn đầy nhiệt huyết
Vì quê hương chẳng ngại gian nguy
Anh cười mỉm, răng hàm bị sún
Đôi mắt sâu lắm nét u buồn
Đôi tay sạm đen vì nắng gió
Anh nói rằng chuyện cũ rồi mà
Vừa xuất ngũ, anh về với biển
Chút sức trai vun đắp quê nhà
Bao đồng đội cùng chăm rừng đước
Nay màu xanh bát ngát nẻo đường
Anh rủ nhậu vài ly rượu đế
Tôi uống vào thấy vị cay cay
Anh bảo tôi nhìn cũng hay hay
Khi nào rảnh về đây chơi nhé
Anh đi chặt một quầy dừa nước
Rằng tao tặng cho chú mày đây
Tôi vui quá vì anh quý mến
Thế là mình đã có dừa ăn
Tôi lên xe đi về thành phố
Điện sáng trưng đủ thứ sắc màu
Xanh, vàng, tím, nhìn sao bắt mắt
Màu của anh tôi chẳng thấy đâu.
Nguyễn Duy Sắc 2002

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét