Bài đăng

RẠCH THỊ NGHÈ

Hình ảnh
 RẠCH THỊ NGHÈ Tiếng dế than van suốt đêm hè Nản lòng thêm nữa những tiếng ve Mưa dầm, nắng lắm, đời ẩm ướt Tơi bời lá rụng dưới tàn me Đường dài hối hả những chuyến xe Nhà sàn nhếch nhác cạnh bờ kè Nhiêu Lộc nước đen, đời nheo nhóc Rác tuôn đặc nghẹt rạch Thị Nghè Có những buổi chiều nắng vàng hoe Anh đào trùng chỉ lặn dưới ghe Em gái cắt đầy xuồng rau muống Lũ trẻ tắm sông tóc vàng khè Có những buổi trưa mưa nhè nhẹ Chị hai luộm thuộm với gánh chè Ông tư hì hục ngồi bơm vá Anh năm cạy cục chiếc máy xe Có những đêm khuya ở vỉa hè Em gái ngồi buồn hút xì ke Lang thang mấy gã già say xỉn Xóm nghèo điện đóm cứ loe hoe Sài Gòn cũng giống kênh Thị Nghè Lởm chởm lô nhô sạp dù che Rác rưởi phố phường mùi dậy thối Lao công khốn khổ mỗi đêm về Duy Sac1997

TRỐNG RỖNG

Hình ảnh
 TRỐNG RỖNG Duy Sac Sau một đêm mất trắng Ta nhìn ra đời đắng Cả căn phòng trống vắng Bóng đêm trùm yên lặng Không thể nào điên được Không thể nào tỉnh được Chỉ đối diện với nó Chỉ là phải chiến đấu  Đời mà ai biết đâu Đời làm sao hiểu được Cũng chỉ thế mà thôi Nên người hay hận đời Nỗi buồn nào cũng hết Cơn đau nào cũng qua Ta còn lại với ta Mọi thứ đều rời xa

CHÁN KIỀU

Hình ảnh
 CHÁN KIỀU Duy Sac 2008 Mới nghe câu chuyện của Kiều Người ta cảm thấy thương yêu vô cùng Tội cho thân phận hồng nhan Cuộc đời tủi nhục, muôn vàn đắng cay Nhưng ai có hiểu chuyện này Chỉ là Kỹ Nữ giãi bày tâm tư Chuyện kia do mụ Tú Bà Bày ra dạy gái bán hoa lừa tình Chuyện này được gã Tài Nhân Thanh Tâm viết lại có phần chi li Liêu trai chí dị lạ kỳ Phảng phất huyền bí chút về Phật Môn Bởi vì để truyện có hồn Phải cho Kiều gặp oan hồn Đạm Tiên Gặp xong, nghiệp quật triền miên Định mệnh xui khiến Kiều vào Lầu Xanh Tưởng Kiều là gái nhà lành Thực ra là gái Lầu Xanh kỳ tài Chuyện kia nàng kể quá hay Khiến cho bao kẻ đêm ngày chết mê Kim Trọng là kẻ u mê Thư sinh áo vải, không nghề ngỗng chi Bị Kiều dụ đến cuồng si Bỏ bê đèn sách cũng vì tà dâm Nhưng Kiều lại rất là khôn Cho nhìn mà chẳng cho làm ăn chi Trọng càng thấy vậy càng mê Nghĩ nàng bán nghệ chẳng hề bán thân Trọng chưa hiểu rõ ý nàng Vì Trọng đâu có tí vàng nào đâu Kiều là phải khách sang giàu Chứ nghèo như Trọng thì đâu là gì...

CÂU HÁT ĐÊM.GIÁNG SINH

Hình ảnh
 CÂU HÁT ĐÊM GIÁNG SINH Tác giả Duy Sắc 2018 Thánh Ca vang khắp các nẻo đường Giáng Sinh ấp áp trên quê hương Em sẽ cùng anh đi lễ chứ Đêm nay mình gắn kết yêu thương Chuông ngân tan hết những ưu tư Người vui quanh Đức Mẹ nhân từ Tơ hồng đã quyện ta một mối Câu hứa em bằng vạn lá thư Pháo hoa sặc sỡ đã nổ rồi Ta mừng Thiên Chúa giáng trần thôi Phúc lành ban phát cõi nhân thế Tình ta hoà cung ái lên ngôi Em ơi sao sáng thật là mê Xuân này anh sẽ đón em về Giáo đường làm lễ ngày hôn phối Trăm năm bền chặt nghĩa phu thê.

ĐƯỜNG DANH LỢI

Hình ảnh
 ĐƯỜNG DANH LỢI Duy Sac Đường danh lợi nhìn hoa cả mắt Ta bon chen kèn cựa với đời Tâm cơ trong những cuộc chơi Âm mưu thủ đoạn với người xung quanh Nào cứ tưởng mình tài ba lắm Nên khoa trương múa máy lung tung Trăm mưu nghìn kế lạnh lùng Mà đâu làm được lên công trạng gì Ôm thất bại đắng cay tủi hổ Ta than thân trách phận, oán đời Lang thang như kẻ dở hơi Nếu mà thắng thế khinh người thua ta Những ảo tưởng xa hoa kinh tởm Nó khơi lên dục vọng tham lam Khiến cho tay phải nhúng tràm Làm sao rửa hết lỗi lầm ngày xưa Đừng tưởng bở khôn ngoan xảo quyệt Cái kim kia cũng lúc lòi ra Thua đời hai chữ thật thà Xem như thất bại đời ta hoàn toàn Hư danh ấy ai từng lừng lẫy Phú quý kia ai đã trong tay Bỗng dưng sụp đổ một ngày Giờ ôm tiếc nuối đắng cay tràn trề Quyền với chức túi cơm giá áo Vào với ra dạ dạ vâng vâng Nửa đêm chợt tỉnh giấc nồng Bần thần như bị tăng xông đến rồi Ôi danh lợi phù du thế nhỉ Có hay không nào đáng cái gì Tại sao ta mãi sân si Mai về cát bụi còn gì nữa không Kìa ở ...

CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG

Hình ảnh
 CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG Duy Sac Khó quên lắm nếu đã thương sâu nặng Bởi càng quên là sẽ thấy càng đau Dù biết rằng ta chẳng muốn gặp nhau Nhưng ký ức nó trong đầu ám ảnh Có người nói tình chỉ là ảo ảnh Không người này thì sẽ có người kia Nói như vậy ai nói mà không được Bởi vì thương là không phải tình yêu Thương một người là phải đấu tranh nhiều Vì không dễ mà thương ai mù quáng Thương là đã như một phần thân thể Như người thân ruột thịt của chính mình Cố quên lắm chứ ai mà muốn nhớ Muốn xóa đi tất cả mọi dư âm Nhưng đêm đến không hiểu sao cứ nhớ Nhớ mà không thể hiểu tại vì sao Biết rằng mình đã cố tránh xa nhau Ai cũng phải mưu cầu tìm hạnh phúc Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra hạnh phúc Bởi vết thương âm ỷ cứ nhói đau Quên được không chắc là chẳng thể nào Thôi đành nhớ gửi vào thơ cho đẹp Dù sao mình cũng một thời thắm thiết Một tình yêu trong sáng thật cao sang.

ĐỌC KIỀU

Hình ảnh
 ĐỌC KIỀU Duy Sac Nửa đêm, mình đọc truyện Kiều Ngẫm đời! Quả thật lắm điều éo le Đồng tiền giẫm chết ông nghè Công hầu, khanh tướng có phe có bầy Có tài, Kiều ngỡ mình hay Cuộc đời kỹ nữ đoạ đày tấm thân Bắt phong trần phải phong trần Cho thanh cao mới được phần thanh cao Sinh ra số mệnh khác nhau Định mệnh đã thế cưỡng cầu làm chi Anh hùng cũng có được gì Tiểu nhân đắc chí có khi nên người Quân tử là kẻ dở hơi Phải chăng tất cả do trời mà nên Danh thơm, bia đá đề tên Ô danh cũng thế có tên như người Loanh quanh một kiếp ngược xuôi Khi về cùng đất, ta người trắng tay. Hoaphuongdo

ĐÊM LONG AN

Hình ảnh
 ĐÊM LONG AN  Duy Sac 2004 Xôn xao đám cưới đầu làng Xập xình tiếng nhạc nó vang om sòm Tinh mơ cho đến chiều hôm Dô dô cụng cụng tiếng ồn điếc tai Nửa đêm nghe họ hát bài Sang sông con sáo từ nay xa đàn Cưới mà cứ hát lang man Nào là Tình Lỡ, Chuyện Nàng Châu Pha Đúng là khó hiểu thiệt mà Không biết dâu, rể người ta nghĩ gì Hát toàn những khúc biệt ly Trăm năm hạnh phúc còn gì là vui Nằm nghe tiếng nhạc mắc cười Thành hôn sao họ lại chơi nhạc buồn Giống như trù ẻo thiệt luôn Vậy mà hai họ nhảy cuồng cả lên Long An mùa lúa chín vàng Miền quê yên ả xuân sang đầy trời Nhạc xuân nhộn nhịp khắp nơi Ở đây đám cưới toàn lời bi ai Đêm dài nó lại thêm dài Bởi vì tiếng nhạc inh tai nhức đầu Xung quanh muỗi nó cứ bâu Tức mình đánh bốp vào đầu ngủ luôn.

KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỐNG

Hình ảnh
 KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỐNG Duy Sac 2009 Đêm cô tịch buông màu đen sâu thẳm Kiếp nhân sinh trằn trọc những lo toan Trong tâm tư phân tích nỗi nhọc nhằn Lợi và hại làm sao cho thỏa đáng Đêm dằn vặt lắm dư âm xưa cũ Việc tương lai khao khát sẽ mau thành Trăn trở mãi mà không sao ngủ được Ngày qua ngày chỉ thấy mất thời gian Ai chưa ngủ hay vẫn còn đang thức Ước mơ gì mà thao thức canh dài Rồi có chắc ngày mai mình như vậy Hay chỉ là dự định muốn vậy thôi Em bên ai có hạnh phúc với người Hay thút thít từng đêm tuôn nước mắt Bởi ký ức tình xưa luôn khơi dậy Khiến tâm tư ray rứt suốt canh thâu Ai nhớ ai trong những lúc đêm dài Ai cay đắng cứ ôm hoài dĩ vãng Ai uất nghẹn do sai lầm tính toán Ai khổ đau khi thua thiệt người đời Rồi có ai đang thù hận với ai Đang ấp ủ những mưu sâu trả đũa Đêm từng đêm khơi lên lòng hiểm độc Chỉ mong sao giành chiến thắng về mình Đêm cô tịch nhưng lòng người xao động Trong màn đêm ta nghe tiếng thở mình Nghe tiếng dế, tiếng côn trùng rỉ rả Nghe trái tim bao c...

LANG THANG ĐÊM

Hình ảnh
 LANG THANG ĐÊM Duy Sac Nhiều đêm đi dạo trên cầu Thấy người già cả gối đầu cạnh nhau Họ nằm dưới ánh đèn màu Ngửa mặt nhìn ngắm vì sao trên trời Nhiều hôm rả rích mưa rơi Họ trùm tấm nhựa và ngồi co ro Trông ai cũng rất buồn so Cúi gằm mặt xuống, lờ đờ buồn hiu Sài Gòn cao ốc mọc nhiều Bên những xóm trọ liêu xiêu bần hàn Trẻ con nhếch nhác lang thang Chúng bu quanh những nhà hàng, quán ăn Cuộc đời ai cũng nhọc nhằn Ai mà có biết ai trăn trở gì Ai nhìn ai cũng sinh nghi Ai nhìn ai có nghĩ gì về ai Lang thang qua những đêm dài Chỉ đêm mới biết còn ai ngoài đường Đêm nào ai giận ai thương Đêm ai hạnh phúc, ai buồn lẻ loi Lang thang đi giữa cuộc đời Ai đi mà chẳng có nơi để về Ai không còn biết đến quê Ai đi trong những ê chề khổ đau Lang thang bươn trải, mưu cầu Ai từng kiêu ngạo buông câu khinh người Ai từng thê thảm rã rời Ai từng đã bị miệng đời coi khi Lang thang tìm kiếm thứ gì Ai sao lại cứ mãi đi miệt mài Ai lang thang bởi vì ai Ai vì ai để cho ai vì mình.

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA

Hình ảnh
 CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA  Duy Sắc Chiều mưa dai dẳng lê thê Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu Đò ngang , đò dọc đi đâu Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai Nghe trong hát khúc Nam Ai Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê Nam Bình u uất tràn trề Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn Hàng cây ủ rủ nỗi buồn Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không Rêu phong hàng cột lầu hồng Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần Ngọ Môn nín lặng tần ngần Thời gian như vẫn đang còn vấn vương Rêu xanh bám những mảng tường Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn Lữ khách tìm chi lang thang Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa Thái Hoà điện vắng như chùa Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa Cầu Trung Đạo bóng ai qua Nhìn sao lạ quá hay là người xưa Điện Càn Thành người về chưa Chắc còn đang bận say sưa ngự triều Càn Chánh điện nhìn tiêu điều Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường Khôn Thái điện vắng người thương Dư âm của những đêm trường nhớ nhung Hay người viếng Trường Sanh cung Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên Cung Diên Thọ đang...

ÁNH TRĂNG NHUNG NHỚ

Hình ảnh
 ÁNH TRĂNG NHUNG NHỚ Thui thủi mình em nhớ bóng chàng Ngày mơ đêm mộng đến tình lang Biên ải xa xăm mờ tin nhạn Nhợt nhạt màu trăng trước cổng làng Thám mã loan tin giặc hung tàn Máu đào tuôn chảy chốn quan san Biên ải quân ta nhiều tổn thất Thế trận gần như sắp vỡ tan Triều đình ban chiếu đến các làng Tuyển đinh cấp tốc để lên đàng Thanh niên trích máu thề quyết tử Hào khí Đông A thật hiên ngang Trống đồng khắp lộ cứ kêu vang Lưu luyến phu thê nghĩa đá vàng Hẹn nhau non nước ngày tươi sáng Lời thề Sát Thát cứ âm vang Đêm nay em lại nhớ đến chàng Nghe tiếng vó câu dạ ngổn ngang Chiến trường gươm giáo nhiều bất trắc Cầu phúc ơn trên đến với chàng Duy Sac 2003

THÀNH HOÀNG ĐẾ

Hình ảnh
  Mình đang ở giữa thành Hoàng Đế Đất ngày xưa Nguyễn Nhạc lên ngôi Tây Sơn hào kiệt khắp nơi Cờ đào áo vải khuấy trời phương Nam Những dũng tướng một thời tuấn kiệt Nam bình Xiêm bắc phạt Mãn Thanh Quang Trung hoàng đế vang danh Quân đội bất bại tạo thành tiếng vang Trời đất Việt yên cơn binh lửa Đất Quy Nhơn thủ phủ Tây Sơn Gia Định cho đến Phú Xuân Nước Việt một cõi lòng dân thái hoà Chốn đất võ anh hùng dựng cuộc Xứ kiên trung liệt nữ phất cờ Quy Nhơn đẹp những vần thơ Một chàng thi sỹ bên bờ sông trăng Duy Sac 2003

HOA CUỘC ĐỜI

Hình ảnh
 HOA CUỘC ĐỜI Duy Sac Ông cha mình đổ bao xương máu Chỉ muốn giành độc lập quê hương Ai chưa từng ra chốn sa trường Thôi đừng có mở mồm phán xét Ngồi trong xó luận bàn bốc phét Nào tư duy, thời cuộc nọ kia Lời sáo rỗng nào có biết gì Chực cơ hội cướp công xương máu Mơ đi nhé, có công mới hưởng Lộc của trời đâu dễ cho không Vài cái chữ ra vẻ cuồng ngông Đừng ảo tưởng người ta không biết Dòng lịch sử tuần hoàn bất diệt Nhưng nó luôn phản ánh đúng sai Mỗi một thời đều có nhân tài Họ cống hiến vì dân vì nước Trăm năm trước kiếp người nô lệ Một giang sơn tan nát khổ đau Bọn thực dân gieo rắc nỗi đau Chúng chia rẽ lòng người để trị Bao anh hùng vì nghĩa ra đi Từ áo vải, đầu trần, chân đất Họ chỉ có tinh thần bất khuất Dám đương đầu đại bác, súng trường Máu đào tuôn trên khắp quê hương Mồ liệt sỹ không sao đếm hết Để có được chiến công oanh liệt Cả trăm năm máu chảy thành sông Ngày hôm nay thống nhất hòa bình Ai cũng có cơm no, áo ấm Lại ảo tưởng giấc mơ tủi nhục Thích đi làm tôi tớ cho n...

YÊU ANH LÀ SAI

Hình ảnh
 YÊU ANH LÀ SAI Duy Sac Thảo nhìn Hoa khóc sụt sùi Cô ta tiến lại cầm tay nói rằng Chị hai em quá khổ tâm Bao năm lo lắng hết cho gia đình Tàn phai hết cả nét xinh Già rồi lại cảnh một mình lẻ loi Đúng là chị quá thiệt thòi Cuộc đời đúng thiệt không ai mà ngờ Hoa rằng em khỏi phải lo Chị làm, chị chịu trước giờ không than Chắc là do ở phước phần Em nên chăm sóc bản thân của mình Bây giờ còn trẻ còn xinh Kiếm ai mà lập gia đình cùng em Chị tuy đã có nhiều tiền Nhưng giờ lớn tuổi cho nên khó tìm Bởi vì chị hết niềm tin Nhiều người đến chỉ vì tiền mà thôi Thằng Long thì nó tu rồi Nhà ta chắc phước vậy thôi em à Chuyện này nếu nghĩ sâu xa Có khi nghiệp quả nhiều đời trả vay Không ai mà muốn thế này Số mình nó vậy biết sao bây giờ Long rằng hai chị đừng lo Em nghe tâm sự nãy giờ hết trơn Chẳng chi có thể vẹn toàn Gia đình ta được bình an đủ rồi Đều do sắp đặt mà thôi Đừng nên chấp niệm cho đời khổ đau Ngày xưa ba má mình giàu Nhưng rồi phá sản vì sao ai ngờ Hôm nay gia cảnh nhà ta Nó th...

DUYÊN NÀO CHO TÌNH TA

Hình ảnh
 DUYÊN NÀO CHO TA Duy Sac  Ngày xuân ta dạo phố đông Ngắm mai nở dưới nắng hồng lung linh Nhớ người một thuở bên mình Tự nhiên ta thấy trong tim bồi hồi Bây giờ mỗi đứa một nơi Mình ta lang bạt giữa trời mùa xuân Nhiều đôi trai gái quây quần Họ đang vui lễ tình nhân dạt dào Lang thang không biết đi đâu Ta bèn đi bộ lên cầu Thủ Thiêm Bà con ai nấy cũng nhìn Họ đến khuyên bảo rằng nên đi về Ta nghe mà phát bực ghê Rằng tôi đi dạo thế thì đã sao Phiền chi tới mấy người nào Tự nhiên cứ nói tào lao nãy giờ Nói xong ta bước bơ vơ Loanh quanh như kẻ ngẫn ngờ u mê Tới lui xong lại đi về Ta vào quán uống cà phê không đường Trong lòng nhớ đến người thương Nghe câu nhạc Trịnh lòng buồn nao nao Tự dưng nước mắt tuôn trào Tình xưa khơi lại khát khao một thời Người ta vui vẻ đi chơi Còn ta thơ thẩn nhìn trời ngẩn ngơ Bỗng dưng Hoa điện bất ngờ Rằng anh có rảnh thì qua em liền Chiều nay có buổi Tất Niên Nhớ anh nên điện mời qua nhà hàng Hay giờ em đánh xe sang Mình đi cho lẹ, cũng gần đây th...

TÂM TRẠNG NGÀY XUÂN

Hình ảnh
 TÂM TRẠNG NGÀY XUÂN Duy Sac Mưa xuân bay lất phất trên đồng Đêm, ngày anh cứ mãi nhớ mong Một người thương đã thành ký ức Dạo này em sống có tốt không Nhớ buổi chia tay đớn đau lòng Chiều xuân năm ấy giữa phố đông Ánh mắt nhìn nhau đầy hy vọng Mà nay biền biệt cứ như không Xuân sang, tâm trạng cứ bềnh bồng Nỗi nhớ tràn về thật mênh mông Hỡi người thương nhớ em có hiểu Anh vẫn thương em, vẫn ngóng trông Em ơi ! Em hỡi có hay không Thương em, anh nhớ giấc mơ hồng Tình ta trong sáng, nhiều mơ mộng Tại sao nay lại lệ tuôn dòng Hẹn em yêu nhé mùa xuân tới Hai ta xây lại giấc mơ đời Những nụ hôn yêu ngày hội ngộ Ta đón mùa xuân của đất trời Hỡi em yêu ơi ! Người thương ơi Tình ta là một mối duyên trời Cho nên tình ấy không thể dứt Em là mùa xuân mãi em ơi !

ĐÊM BUỒN PHỐ NÚI

Hình ảnh
 ĐÊM BUỒN PHỐ NÚI Sương phủ mờ mờ phía đồi thông Chợ đêm nhộn nhịp, khách dạo đông Đà Lạt xuân về, trời se lạnh Có kẻ không nhà vẫn lông bông Em đợi chờ ai cứ ngóng trông Sao mà buồn đến nhạt má hồng Nước mắt lại rơi trong lặng lẽ Có phải thất tình đúng hay không Thôi thì ta hãy dạo mấy vòng Để cho thư thái chút được không Buồn cũng chẳng qua là cảm xúc Rồi vài hôm nữa lại như không Em chớ trách anh kẻ bao đồng Nhưng tình dù đẹp chỉ mông lung Em đã yêu bằng lòng chung thủy Nhưng người có thấu hiểu em không Hoàng Lan mấy khóm đã trổ bông Đêm nay phố núi thật mênh mông Hai kẻ thất tình đầy mơ mộng Ánh mắt nhìn nhau lệ tuôn dòng Duy Sac

ĐÀ LẠT VUI KHÔNG EM

Hình ảnh
 ĐÀ LẠT VUI KHÔNG EM Duy Sac Vài hôm nữa, anh lại lên trên ấy Để tìm về những ký ức ngày xưa Ta ôn lại quãng thời gian kỷ niệm Xem như là đi thăm một cố nhân Mối tình cũ bao năm còn vương vấn Thuở đôi mươi khi mơ mộng bềnh bồng Yêu nhưng chỉ dám đứng nhìn lặng lẽ Trong trời sương ta len lén nhìn nhau Đêm hôm ấy bên bờ hồ vắng lặng Ánh đèn đường nó ngơ ngẩn vàng hoe Anh im lặng ngây ngô ngồi như phỗng Không hiểu em đang muốn nói lời yêu Thời gian ấy mình vẫn còn trẻ dại Tham hư danh nên đèn sách dùi mài Chưa nghĩ về chuyện tình yêu đôi lứa Thế cho nên bỏ lỡ một mối tình Mười mấy xuân ta chưa hề gặp gỡ Bao nhiêu là những năm tháng đã qua Bây giờ đây trái tim như sỏi đá Nên yêu đương cũng đã nguội rồi Ở trên ấy dạo này nhiều thay đổi Nhưng chắc là nó cũng vẫn vậy thôi Vẫn chỉ là thành phố giữa núi rừng  Gió cao nguyên lạnh lùng và sương muối Em còn nhớ, à mà thôi đừng nhớ Bởi bây giờ em đã có gia đình Hai chúng ta xem như hai người bạn Hỏi thăm nhau chúc sức khỏe đủ rồi Em từng n...

NHÀ THƠ DUY SẮC

Hình ảnh
  Nhà thơ Duy Sắc là một người đam mê làm thơ từ nhỏ. Anh sinh năm 1979 tại tỉnh Thái Bình cũ, nay là tỉnh Hưng Yên. Anh từng học qua các trường THPT MarieCurie TP Hồ Chí Minh, các trường Đại Học Sài Gòn, Đại Học Kiến Trúc TP Hồ Chí Minh, Đại Học Mỹ Thuật TP Hồ Chí Minh. Thơ Duy Sắc là những lời tâm sự từ đáy lòng của anh trước những trải nghiệm của cuộc đời. Lời thơ giản dị, ý thơ mộc mạc, nhưng chứa chan tình cảm với quê hương đất nước, giàu tình người, rất lãng mạn và có đôi chút hóm hỉnh.