BÚT KÝ VỈA HÈ 15
BÚT KÝ VỈA HÈ 15
Tác giả Nguyễn Duy Sắc
Trong không khí oi ả nóng
Những cơn mưa như cái bóng ma đêm
Chúng làm rơi lá đầy thềm
Tiếng sấm khiến cho tăng thêm nỗi nhớ
Tôi nghĩ về thời xa nhớ
Giai đoạn tuổi thơ êm đềm bóng mượt
Mà giờ ta không có được
Chiều hôm đó mưa ướt mềm da thịt
Những đứa bé tay đan khít
Chúng tắm mưa đến tối mịt mới về
Có một ông già khệ nệ
Ông chỉ tay hướng ra vệ đường xa
Ông rằng: Ngày đó của ta
Từng đã có cửa có nhà nguy nga
Hôm nay còm cõi thân già
Cô đơn những nẻo đường xa đời nghèo
Lũ nhỏ không hiểu nhìn theo
Ông nói nếu thích thì theo ông nè
Ông kể nhiều chuyện cho nghe
Những dòng tâm sự mùa hè đã qua
Đôi mắt ông nhìn như loà
Ông cầm chiếc gậy trỏ qua con đường
Rằng có hai kẻ bất lương
Tụi nó võ nghệ cao cường lắm nghe
Than là giang hồ bến xe
Vóc người đen trũi hay nhe đôi càng
Trên đầu có một điểm vàng
Nghe đồn là hắn chích nhang ăn thề
Cái miệng như miệng cá trê
Hàm răng chắc khoẻ rất mê ăn hàng
Dáng đi luôn vẻ ngênh ngang
Đối phương nể phục quy hàng rất đông
Tiếng hắn vang cả khúc sông
Đêm đêm hắn thích bềnh bồng lời ca
Hình như hắn không ở nhà
Tấm thân phiêu bạt là cà nhiều nơi
Hắn ra vẻ rất ngạo đời
Hắn đụng với Lửa tay chơi cầu Hàng
Lửa thì tướng tá rất sang
Công tử giàu có thuộc hàng phong lưu
Võ không giỏi nhưng lắm mưu
Hắn không muốn kết oan cừu với ai
Hai tên ngang sức ngang tài
Cũng vì mê đắm cô Hai họ Dầu
Chuyện chẳng có đâu ra đâu
Chỉ vì mê gái đối đầu với nhau
Cuộc chiến xảy ra như sau
Một đêm hè đến đèn màu liu riu
Hai Dầu vẻ mặt buồn hiu
Lửa rằng sao lại ỉu xìu vậy em
Dầu ta tỏ vẻ không thèm
Ả cười khinh khỉnh không xem ra gì
Dầu nhếch mép bảo đi đi
Chỗ này không có việc gì đến anh
Đừng mà sớ rớ lanh chanh
Coi chừng một lát trở thành thây ma
Lửa liền cười ha ha ha
Rằng cô em đúng thiệt là bảnh đây
Khu này hoa lá cỏ cây
Sỏi đá đều thuộc anh đây em à
Em là lữ khách đường xa
Cẩn thận lời nói kẻo mà khổ thân
Nhìn vẻ ngoài đẹp trong ngần
Sao mà lại sống bất cần vậy ta
Hay em buồn chuyện trong nhà
Có gì khó nói để la lo giùm
Hai Dầu rằng đừng um sùm
Việc tôi anh chớ tùm lum xía vào
Chuyện tôi tôi lo chứ sao
Anh đừng ú ớ tào lao ích gì
Mau nhanh cút chỗ khác đi
Bạn tôi mà đến tức thì biết tay
Lửa cười chớ doạ thằng này
Xưa nay ta vốn một tay giang hồ
Đừng nên ăn nói hồ đồ
Nếu không muốn khổ dính vô em à
Nàng hãy theo đến chỗ ta
Một đời nhung lụa kiêu sa đang chờ
Dầu rằng đừng có nằm mơ
Tôi đây không phải ất ơ ngoài đường
Hiện tôi đang đợi người thương
Anh ấy đang ở trên đường đến đây
Kia rồi vừa nói có ngay
Anh Than là bạn tôi đây đến rồi
Anh chớ làm phiền tụi tôi
Thôi chào anh nhé lôi thôi mệt người
Than rằng có ít hoa tươi
Anh muốn em nở nụ cười cái coi
Anh thấy em chịu thiệt thòi
Đêm đêm lạnh lẽo trăng soi một mình
Nhiều người ra mặt coi khinh
Đời em chịu lắm oan tình trái ngang
Giờ tụi mình đi nhà hàng
Anh muốn một bữa ăn sang ra trò
Lửa bước tới, hắn ho ho
Rằng đây sao thể tự do ra vào
Muốn đi muốn đến là sao
Chẳng hay hảo hán xứ nào vậy ta
Mau xưng danh tính liền ra
Nghe lọt tai ta sẽ tha cho về
Dầu rằng sao mệt anh ghê
Anh tránh ra để tui về được không
Than rằng chuyện gì thế ông
Chúng ta liệu có biết không vậy cà
Tôi đang gặp ai vậy ta
Xin mời ông hãy tránh ra coi nào
Lửa cười lớn, mặt ngước cao
Muốn về đâu dễ dàng nào ông anh
Mau xưng họ tên ra nhanh
Tôi tha cho để về nhanh an bình
Than nghĩ thằng này thần kinh
Sao nó lại dám trêu mình ở đây
Hắn nhìn ra phía hàng cây
Than rằng ông chớ có gây oán thù
Tôi vốn đã muốn đi tu
Gác kiếm từ bỏ giang hồ từ lâu
Xin ông hãy lui gót mau
Tôi đây không muốn đánh nhau lúc này
Lửa cười rằng nếu như hay
Mời cùng tỉ thí với đây xem nào
Đừng nên mở giọng tự cao
Tôi đây cũng kẻ anh hào xưa nay
Than cảm thấy nóng máu thay
Hắn liền lùi lại nhe ngay hai càng
Than hét một tiếng rất vang
Hắn rằng giờ có Dầu đang đứng nhìn
Ta không nên để nàng kinh
Bây giờ đến dưới mái đình đàng kia
Lửa cười hay lắm ô kìa
Chúng ta hãy đến chỗ kia tranh tài
Hai tên đi đến đó ngay
Lửa tung áo khoác lộ ngay đôi hàng
Hai kẻ này quá ngang tàng
Nhào vô một lượt be càng đánh nhau
Than đi vài thế võ Tàu
Tiến thoái nhanh nhẹn trước sau nhịp nhàng
Lửa chơi mấy thế võ làng
Thế rất là lạ thuộc hàng truyền gia
Hai bên đấm đá hết ga
Một thằng con nít nó ra đó nhìn
Nó ném cái dép thình lình
Than và Lửa mới giật mình nhìn qua
Thằng nhỏ trong lòng vui quá
Nó nghĩ mình trúng một quả rất ngon
Nó chộp ngay một cái lon
Đưa tay nó bốc hai con dế vào
Than và Lửa bị vô bao
Hai Dầu sợ quá té nhào xuống mương
Vậy là xong một chiến trường
Giang hồ một thuở hết đường thoát thân
Thằng nhỏ nhìn chúng trân trân
Than , Lửa phút chốc tấm thân tù đày
Câu chuyện kết thúc tại đây
Nếu ai mua dế đến ngay chỗ này
Có nhiều tuồng tích rất hay
Ông già cười lớn chỉ tay lên trời
Rằng đời chỉ thế người ơi
Chúng ta ai cũng một thời mà thôi.

Nhận xét
Đăng nhận xét