THƠ NGẮN VỈA HÈ 3

 THƠ NGẮN VỈA HÈ 3



NẰM ƯỜN


Đi chợ mua nhầm phải cá ươn

Tức mình đem vất lại mua lươn

Hai con be bé bằng ngón cái

Chưa kịp cầm dao nó đã trườn


Mua thêm miếng đậu bù cho đủ

Mèo tha cong đít chạy ra vườn

Bắc nước nấu mì ăn đỡ đói

Mì tôm lại giả chán nằm ườn


Nguyễn Duy Sắc 2009


TRỐN NỢ


Nợ đòi trong dạ cứ bồn chồn

Tiền lương chưa có bụng cứ nôn

Tránh mặt lúc này hay hơn hết

Vào nhà nằm ngủ mộng vàng chôn


Chừng ba mươi phút ra mở cửa

Chủ đà về mất nhẹ tâm hồn

Nghèo là khổ lắm đời nó thế

Đói nhiều ngu muội chẳng còn khôn


Nguyễn Duy Sắc 2001


GIẬT CÔ HỒN


Thuở nhỏ mình hay giật cô hồn

Dung dăng đùa giỡn khắp xóm thôn

Tranh nhau khúc mía vài trái ổi

Hý hoáy lượm tiền nóc nhà tôn


Giờ lớn ngồi nhìn nhăn trên mặt

To đầu nhưng vẫn chẳng có khôn

Mơ về những tháng ngày xa ấy

Buồn đâu tràn ngập hết tâm hồn


Nguyễn Duy Sắc 2001


DU LỊCH NAM CÁT TIÊN


Du lịch ngang qua chỗ bảo tồn

Thiên nhiên hoang dã lúc hoàng hôn

Rừng sâu lan nở treo cành mục

Vượn hú chim kêu rất là ồn


Róc rách suối reo tràn thác đổ

Xa xa lác đác khói trong thôn

Lung linh nắng đỏ luồn khe lá

Hướng dẫn hối mau cứ bước dồn


Nguyễn Duy Sắc 2001


SAY RƯỢU


Chán đời nốc lít rưỡi rượu cồn

Say rồi cứ thế há mồm nôn

Bao nhiêu thịt cá tuôn hết sạch

Uế khí dâng lên ngập cái bồn


Mệt lả nằm dài phun nước bọt

Rượu giờ chiếm đóng cả trí khôn

Buồn ngủ lắm mà không thể được

Trằn người qua lại đớn đau hồn


Nguyễn Duy Sắc 2018


RÌNH MÒ


Rình xem đôi bạn trẻ họ hôn

Công viên góc tối chẳng tiếng ồn

Muỗi cắn đập hoài mà không hết

Kiến bò ngứa ngáy gãi xôn xôn


Lâu lâu nghe thấy y với á

Á á ê ê tiếng thở dồn

Chắc yêu phải thế tình mới đẹp

Rình xong lòng nó cứ nôn nôn


Nguyễn Duy Sắc 2005


HOÀNG HÔN CHỨNG KHOÁN


Nửa đêm đi giải thấy cái hồn

Xạc xào động đậy khóm khoai môn

Thút tha thút thít lời bày tỏ

Tủi xác thân mình chửa được chôn


Hồn chơi chứng khoán mấy năm rồi

Đầu tư nhầm chỗ đám du côn

Tài sản tiêu tan chồng chất nợ

Phẫn uất huỷ đời buổi hoàng hôn


Nguyễn Duy Sắc 2018


NHỚ MÊNH MÔNG


Anh rất nhớ em em biết không

Tháng ngày xa cách thật mênh mông

Năm năm biền biệt chưa gặp mặt

Thật khổ thân em lúc phòng không


Tủi lắm nhưng đành che giấu phận

Nhiều đêm thức trắng cứ ngồi trông

Người ở phương nào giờ chẳng biết

Xin em tha thứ phút cuồng ngông


Nguyễn Duy Sắc 2018


HẾT TRƠN


Đùa giỡn mãi chi để họ nhờn

Tu tỉnh lo toan sẽ tốt hơn

Việc chăm tiền sẽ về khắp nẻo

Quên đi những lúc chuyện lơn tơn


Ai cũng tự cho mình tài giỏi

Kèn cựa tranh nhau những phần hơn

Đố kỵ hẹp hòi lòng gian hiểm

Chết đi mọi thứ cũng hết trơn


Nguyễn Duy Sắc 2018


ĐÓI CỒN


Bao nhiêu kỷ niệm vẫn hoài ôn

Đêm vắng phố khuya chẳng tiếng ồn

Lá thư ngu muội ngày xưa viết

Tưởng chừng kỷ niệm đã vùi chôn


Gió mây xa cách trời quang đãng

Nhớ em thăm thẳm chốn tâm hồn

Lửa tình tắt lịm nay phụt dậy

Bức rức làm sao bụng đói cồn


Nguyễn Duy Sắc 2018


YÊU DẬP DỒN


Em đã khiến tôi đảo điên hồn

Dại người mất hết những phần khôn

Chẳng biết phải yêu hay không nữa

Tự dưng lòng nó cứ bồn chồn


Ối giời khổ quá chừng đi mất

Hết tập trung vào được chuyên môn

Quái đản làm sao kỳ quá vậy

Hay tình nó đến quá dập dồn


Nguyễn Duy Sắc 2018


ĐÓI NHĂN RĂNG


Dạo này ế quá chẳng khách thăm

Thiết kế giá còn chỉ vài trăm

Người ta chỉ thích mình chia sẻ

Chia rồi mình sẽ lấy gì ăn


Tiền điện tiền công mà suy ngẫm

Tiền cái chỗ ngồi mất thời gian

Mấy ai mà hiểu nghề thiết kế

Sỹ thôi toàn có đói nhăn răng


Nguyễn Duy Sắc 2018


CHỚ PHỤ THƠ


Chớ có phụ thơ để theo tiền

Đó là một cái mối tơ duyên

Nghèo đâu chi tại do như thế

Bởi số trắng tay chẳng có tiền


Người chửa hiểu ta cũng chớ phiền

Cố tâm trong sáng sống bình yên

Mai kia thơ sẽ đền bù đó

Cổ nhân cũng thế chẳng ham tiền


Nguyễn Duy Sắc 2010


NHÌN LÉN


Len lén chạy theo một mối tình

Áo dài trinh trắng cổng trường xinh

Tóc mai vàng óng nhoè giọt nắng

Nụ cười trong trẻo mắt thông minh


Em đã nhận ra ta nhìn trộm

Tay ôm chiếc cặp giả làm thinh

Mấy bước đi sau lòng hồi hộp

Về nhà đầu óc nghĩ linh tinh


Nguyễn Duy Sắc 1998


ÁO RÁCH


Áo rách vệt dài chửa kịp may

Hỏi rằng ai có chút khéo tay

Kim chỉ vài đường khâu kín miệng

Cho áo lại lành những đường may


Giá áo túi cơm thân vất vả

Bơ phờ đầu tóc lả chân tay

Nên nỗi áo lành không có mặc

Quanh năm tiền túi cứ đi vay


Nguyễn Duy Sắc 2018


LONG NHONG BÃI BIỂN


Bình minh gió nắng buổi trời trong

Sóng dập biển rung cả nỗi lòng

Thuyền cá buông neo nhìn núi biếc

Dã tràng nuối tiếc biết bao công


Bãi trước bãi sau đầy rác thải

Hải đăng tắt lịm đứng mình không

Cát tủi thân mình cho kẻ nghịch

Chó già nhớ chủ chạy lông nhông


Nguyễn Duy Sắc 2015


ĐỒNG CẢM


Người mà khuyết tật có gì sai

Bởi số sinh không vẹn hình hài

Người mà thương hại là có tội

Tự thấy mình hơn để làm oai


Thương người hãy cứ xem bình đẳng

Người chẳng cần ta giúp giải bày

Khuyết tật tấm thân nào chi xấu

Tâm hồn ươn thối mới là sai


Nguyễn Duy Sắc 2018


GỌI THU


Ve sầu tan tác dưới trời mưa

Phượng hồng đỏ thắm rải lưa thưa

Nước đổ lá hoa sầu tơi tả

Hè sang người có nhớ trường xưa


Ve đi hồn vẫn oán trời mưa

Phượng hồng luyến tiếc cứ dây dưa

Thu ở đâu đây còn thư thả

Trống trường buồn nhớ cảnh đón đưa


Nguyễn Duy Sắc 2018


MÙA THI


Phượng hồng rực rỡ đón mùa thi

Ve sầu thôi ngủ giấc li bì

Nôn nao rạo rực hồn kẻ sĩ

Ra vào ngơ ngẩn kẻ tình si


Thu sang biết có còn nhau nữa

Năm hướng mười phương mỗi người đi

Trao nhau lưu bút tình thắm thiết

Tuổi hồng ta sẽ trọn đời ghi


Nguyễn Duy Sắc 1998


TỎ TÌNH


Anh yêu em rồi có được không

Có thì nói có khỏi lòng vòng

Yêu là nói thẳng là yêu nhé

Không thích quanh co chỉ mất công


Yêu em em thích thì yêu lại

Chẳng cầu mà mất sĩ đàn ông

Anh là thế đó em yêu nhé

Xin lỗi nếu em có mất lòng


Nguyễn Duy Sắc 2018


LÀM SAO


Khi đã lỡ yêu phải làm sao

Yêu thì đã lỡ phải thế nào

Lỡ nào yêu thế làm sao lỡ

Yêu lỡ thế nào lỡ làm sao


Sao làm thế lỡ lỡ phải yêu

Nào yêu làm lỡ lỡ khi nào

Đã lỡ yêu nào sao sao thế

Sao làm yêu lỡ đã làm sao


Nguyễn Duy Sắc 2014


LAN VŨ NỮ


Đôi cánh mỏng em xoè dưới nắng

Nét kiêu sa ẩn dấu nhọc nhằn

Thân vũ nữ cuồng quay khổ nhọc

Nén buồn đau không một lời than


Khoác nhung lụa một màu vàng óng

Phút vinh quang khoảnh khắc rồi tàn

Đời chốc lát tiêu tan mây khói

Ảo ảnh nào giấc mộng cao sang


Nguyễn Duy Sắc 2018


ĂN THIẾU CANH BÚN


Lại chiều sao cứ lại là chiều

Đói bụng đường xa bước liêu xiêu

Chân trái tranh nhau cùng chân phải

Cố tìm cho được quán bún riêu


Bơ phờ mỏi mệt mồ hôi đẫm

Đến nơi mở ví sạch tiền tiêu

Năn nỉ chủ hàng cho ăn thiếu

Chị cười thoải mái đáng bao nhiêu


Nguyễn Duy Sắc 2013


TRỜI XUÂN ĐÀ LẠT


Trời xuân đà lạt nắng trong veo

Thảm hoa tươi thắm vắt lưng đèo

Rừng thông chin chít chim non hót

Thác luồn khe núi đá vui reo


Gió quyện lá vàng xoay điệu nhạc

Lan rừng khoe sắc vách cheo leo

Tuyền Lâm xào xạc vui khóm trúc

Núi cao lữ khách mãi cố trèo


Nguyễn Duy Sắc 2004


RỐI BÒNG BONG


Tôi buồn lòng dạ rối bòng bong

Xem thơ tủi phận kẻ phòng không

Nỗi nhớ não nề người trong mộng

Một mình thơ thẩn với bướm ong


Yêu người chỉ dám đứng xa trông

Đêm về tin nhắn cứ hoài mong

Thức trắng miệt mài lòng mãi ngóng

Biệt vô âm tín tủi tủi lòng


Nguyễn Duy Sắc 2018


ĐẤU ĐÀI


Đôi bên đấm đá cứ cuồng quay

Trỏ gối túm đầu lại đá bay

Áo đỏ dang chân toan cặp cổ

Áo xanh xuống tấn lách người ngay


Ba hiệp chưa hề phân thắng bại

Cả hai say xẩm hết mặt mày

Hậu đài phun nước rồi nắn bóp

Cá cược ném tiền chẳng ngơi tay


Nguyễn Duy Sắc 2005


BƠ VƠ


Xuân Hương phe phẩy dáng ngựa thồ

Bóng đổ hàng thông trải mộng mơ

Gió núi se lòng thêm nỗi nhớ

Chợ khuya vắng ngắt lặng như tờ


Ánh điện hoen sương sáng mờ mờ

Lạnh lẽo phố dài nỗi bơ vơ

Đường sâu hun hút nghe cây thở

Đà lạt còn ai thức nữa giờ


Nguyễn Duy Sắc 2010


CỐ LÀM THƠ


Bụng đói ăn khoai cố làm thơ

Văn chương gà bới não ngẩn ngơ

Bập bẹ gieo vần nhưng cứ ợ

Dạ dày tiết dịch bảo hết giờ


Châm vài điếu thuốc quyết làm thơ

Điện thoại nợ kêu hoảng đến khờ

Đầu bù tóc rối chuồn ra chợ

Hớt hải thần kinh phọt thành thơ


Nguyễn Duy Sắc 2003


CHÙA ĐỒNG QUẢNG NINH


Vạn bước leo lên đến chùa đồng

Giữa trời Yên Tử buổi vào đông

Mây vờn sương núi trong mơ mộng

Im bặt thời gian chốn hư không


Thiên tử rũ trần vui gió lộng

Trà trăng trai tịnh xả nỗi lòng

Chân tu kiên định gieo hạt giống

Trúc Lâm thiền đạo toả mênh mông


Nguyễn Duy Sắc 2007


NỐI NHỊP THƠ


Trái tim ta lạnh đã từ lâu

Hồn thơ tưởng đã mất trong đầu

Bỗng dưng em đến trong khoảnh khắc

Thổn thức tình này những đêm sâu


Thật quả thế gian lắm phép màu

Nhân duyên tự đến chẳng tìm đâu

Cảm ơn người đã gieo trắc ẩn

Thơ lại cùng ta tiếp nhịp cầu


Nguyễn Duy Sắc 2018


NGHIỆN RƯỢU


Rượu nốc đẫy vào lắm lời ra

Chuyện làng chuyện nước nói ba hoa

Đôi co tranh luận cười hể hả

Lý cùn nóng máu chửi người ta


Chén rượu chén tình thành xỏ lá

Men nồng cay lắm cũng thành tà

Hoạ trên bàn nhậu không gì lạ

Rượu đã ngấm rồi ta mất ta


Nguyễn Duy Sắc 2018


CHIỀU XÓM NHỎ


Gió chiều thúc dục cánh diều bay

Vũng nước trẻ con thú nghịch vày

Bé gái tay chuyền banh đũa nẩy

Con trai đá bóng chạy mê say


Tạt lon ném đáo chẳng ngơi tay

Nhảy dây điệu nghệ thật là hay

Đá dế chọi gà cười nghiêng ngả

Xóm nhỏ yên bình hạnh phúc thay


Nguyễn Duy Sắc 2018


VƯƠNG VẤN


Vương vấn làm cho khổ lòng ta

Người chỉ buông lơi giễu cợt mà

Tâm tư ray rứt hồn nghiêng ngả

Có được chăng thôi những xót xa


Quyến luyến chi thêm buồn tấc dạ

Nhớ nhung quằn quại nhói thịt da

Tình chỉ phút giây rồi đôi ngả

Trăng già nhưng nghĩa vẫn mặn mà


Nguyễn Duy Sắc 2018


GIỮA U MINH


Vỏ ta luồn lách giữa U minh

Bóng nước chiều loang sóng dập dình

Hương tràm nhè nhẹ con gió thoảng

Ong mật đan nhau chặt nghĩa tình


Hoa súng nhấp nhô đời buông thả

Lục bình hằn học bị đời khinh

Liêu xiêu bóng hạc buồn xa tổ

Lạc lõng hồn ta giữa U Minh


Nguyễn Duy Sắc 2009


SINH VIÊN XA NHÀ


Gác trọ sinh viên nỗi nhớ nhà

Đêm từng đêm vắng khóc thương cha

Dáng mẹ gian truân bao vất vả

Tình nghĩa xóm làng chốn quê xa


Sách đèn sớm tối nuôi mộng ước

Tình yêu thầm lặng gửi vào hoa

Bè bạn xa quê tình san sẻ

Nuôi chí danh thành sáng đời ta


Nguyễn Duy Sắc 2002


THÀNH NHÀ HỒ


Thành cao hào rộng dáng nguy nga

Tây đô một thuở đẹp kiêu sa

Họ Hồ oai trấn quyền thiên hạ

Anh hùng thâu tóm cả sơn hà


Giờ có còn chăng đá trơ da

Ruộng khô lổn nhổn vũng trâu già

Phế tích phơi mình chung với rạ

Hoàng cung nhường chỗ những tàn đa


Nguyễn Duy Sắc 2009

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ