YÊN LẶNG CẦM TAY
YÊN LẶNG CẦM TAY
Duy Sắc
Em đi trên con đường đá cuội
Anh đi trên những đám đá xanh
Trời Đà Lạt thật trong xanh
Hoàng lan nở rộ trên cành thông cao
Những ánh nắng hanh trong gió lạnh
Những con đường dốc đứng quanh co
Ngao du lữ khách quanh hồ
Cà phê thuỷ tạ câu thơ u buồn
Em bán dâu mỉm cười chào đón
Chị bán hồng mom móm cười duyên
Xe thồ cười nói ngửa nghiêng
Leng keng xe ngựa gợi miền xa xăm
Máy chụp ảnh thi nhau đèn nháy
Hướng dẫn viên tất bật đón đưa
Trong mây thấp thoáng bóng chùa
Chuông ngân theo gió cố xua nhọc nhằn
Vòng mấy quãng ghé dinh Bảo Đại
Chút xa hoa một thuở trang đài
Dư âm năm tháng dần phai
Uy quyền ngày ấy hôm nay ngủ vùi
Say trong chén rượu cần đêm hội
Mái nhà rông mấy điệu chiêng cồng
Vây quanh một ngọn lửa hồng
Tay trong tay hát mở lòng yêu thương
Cơn mưa đêm buốt lòng lữ khách
Ta lang thang qua mấy hàng ăn
Ở đâu cũng lắm nhọc nhằn
Phận người nghèo khổ ngủ lăn lề đường
Gió lạnh buốt trời khuya vắng lặng
Ngọn thông buồn ru những ưu tư
Tình ta trăn trở mệt nhừ
Yêu đương tàn những lá thư cuối cùng
Anh yên lặng và em yên lặng
Gió và mưa ngấm ướt thân người
Hoa giờ cũng chẳng còn tươi
Mình nhìn ái ngại nụ cười trao nhau
Em yên lặng nhìn anh yên lặng
Mắt em trong hoen ướt vì mưa
Anh nhìn mái tóc năm xưa
Hôm nay đã ngắn mới vừa cắt xong
Đêm mênh mông sâu thẳm vô cùng
Ta yên lặng cùng nhìn hai hướng
Mỗi người một ngả yêu thương
Tay trong tay chẳng chung đường ngày mai
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Nhận xét
Đăng nhận xét