ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

 ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

Duy Sac



Đông sang cũng rất bình thường

Ta lạnh vì vắng người thương bên mình

Đời ta bèo nước lênh đênh

Bao mùa đông cũng lềnh bềnh thế thôi


Bờ hồ ta cứ thích ngồi

Nhìn mây, nhìn nước, nhìn trời đầy sương

Xa xa đã bật đèn đường

Tình xưa còn mãi vấn vương trong lòng


Màn đêm đen đúa hàng thông

Tối rồi mọi thứ nhìn không rõ gì

Ta ngồi đây mãi làm chi

Nơi đây còn luyến lưu gì nữa đâu


Cớ sao ta mãi u sầu

Chắc ta có một cái đầu thần kinh

Có tình nhưng lại thất tình

Chắc khùng nên nghĩ linh tinh đủ điều


Cô nàng nào đó buồn hiu

Hình như cô ấy đã yêu ai rồi

Cô ta cũng một mình ngồi

Mắt nhìn những chỗ xa xôi vô hồn


Có ai còn nhớ cô không

Hay cô cũng giống như ta một mình

Yêu đương ảnh hưởng thần kinh

Chắc nhiều người lắm vì tình mà điên.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ