TRỐNG RỖNG

 TRỐNG RỖNG

Duy Sac



Sau một đêm mất trắng

Ta nhìn ra đời đắng

Cả căn phòng trống vắng

Bóng đêm trùm yên lặng


Không thể nào điên được

Không thể nào tỉnh được

Chỉ đối diện với nó

Chỉ là phải chiến đấu 


Đời mà ai biết đâu

Đời làm sao hiểu được

Cũng chỉ thế mà thôi

Nên người hay hận đời


Nỗi buồn nào cũng hết

Cơn đau nào cũng qua

Ta còn lại với ta

Mọi thứ đều rời xa

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ