MƯA ĐÀ LẠT 2
MƯA ĐÀ LẠT
Duy Sắc
Thơ tình Hoa Phượng Đỏ 2009
Lạnh sao cái gió đầu đông
Lò sưởi đã tắt lửa hồng từ lâu
Giờ em đang ở nơi đâu
Đan anh cái áo cho sầu ấm lên
Hay là em đã quên tên
Một người từng ở cạnh bên ngày nào
Anh qua những chỗ dốc cao
Chỉ nghe thông giũ rào rào nước tuôn
Trong rét mướt, mây u buồn
Đà Lạt chiều xuống, khách buôn nản lòng
Hồ Xuân Hương nước rất trong
Anh cứ đi mãi lòng vòng xung quanh
Đường trơn, anh ngã cái oành
Tiếc cho cái áo mới toanh rách rồi
Anh ngắm trời mưa một hồi
Cả người ướt hết vẫn ngồi buồn tênh
Mặt hồ nổi váng lềnh bềnh
Sóng xô vùi dập lênh đênh đám bèo
Rảo qua khu chợ eo sèo
Vài người nhìn có vẻ nghèo giống anh
Họ đang uống sữa đậu nành
Bánh tráng nướng trứng ngon lành biết bao
Bụng anh nó đói cồn cào
Nhưng tiền mang ít làm sao đủ dùng
Anh đành đi dạo lung tung
Mặc kệ bụng đói lùng bùng cả lên
Tối xuống, Đà Lạt sáng đèn
Anh vẫn đi mãi lên trên ngọn đồi
Trước cửa Dinh Ba, anh ngồi
Bảo vệ họ đuổi một hồi phải đi
Ga xe lửa không có gì
Nên anh chẳng mất công đi, mệt người
Chợ Âm Phủ lắm hoa tươi
Cô bán thổ cẩm cứ cười với anh
Nghĩ thầm chắc mối duyên lành
Tự tin ăn nói nên anh mở lời
Cô rằng: Mua giúp anh ơi
Thổ cẩm đẹp lắm từ nơi núi rừng
Anh bảo: Nhìn rất là ưng
Ngại là tiền thiếu quá chừng sao mua
Cô nói: Anh cứ nói đùa
Với anh thì có ăn thua cái gì
Thích cái nào cứ chọn đi
Mua nhiều vào nhé có gì bớt cho
Anh rằng: Thông cảm giùm cho
Không tiền là thật, giả đò làm chi
Vì cô dễ mến quá đi
Nên tôi bắt chuyện, có gì bỏ qua
Cô ấy bảo anh vui quá
Vậy thông cảm hãy đi qua bên này
Hàng em chỉ vừa mới bày
Chưa gì đã gặp phải tay kỳ đà
Anh lờ rồi bước đi ra
Một mạch đi thẳng về nhà ngủ luôn.

Nhận xét
Đăng nhận xét