THỦY CHIẾN SÔNG BẠCH ĐẰNG
THỦY CHIẾN SÔNG BẠCH ĐẰNG
Duy Sắc
Trích Trường Ca Sát Thát
Quân Nguyên lại chiếm Thăng Long
Nhưng giống như trước, thành không bóng người
Quân Doanh cắm trại khắp nơi
Chờ Trương Văn Hổ ở ngoài chuyển lương
Quân Trần không mở chiến trường
Hai vua tạm lánh không đương đầu thù
Nhân Huệ Vương Trần Khánh Dư
Nhận lệnh đánh phá thuyền lương kẻ thù
Chúng đang di chuyển sang ta
Do Trương Văn Hổ chính là tướng quân
Hổ đi qua lối Vân Đồn
Khánh Dư mai phục tấn công bất ngờ
Thuyền lương bị đánh thua to
Quân lương bị đắm khó mà vớt lên
Hồ đành phải bỏ lương thuyền
Cắm đầu cắm cổ chạy luôn không về
Tháng ngày dai dẳng lê thê
Viễn chinh xa xứ thật là buồn sao
Chờ lâu không thấy lương đâu
Thoát Hoan sốt ruột ra vào không yên
Tin từ quân báo về trình
Rằng Trương Văn Hổ bại binh trốn rồi
Chắc lương không thể đến nơi
Thoát Hoan giật bắn, cả người run lên
Rằng thôi lại bại nữa rồi
Toàn quân đành phải rút thôi, đánh gì
Bây giờ tính cách rút đi
Bảo toàn mạng sống trở về Trung Nguyên
Tình hình giặc mất lương thuyền
Tướng Trần Hưng Đạo trình lên vua rằng
Hiện nay giặc gặp khó khăn
Lương thực không có chắc lòng muốn lui
Đường rừng ta phục binh rồi
Nhưng còn đường thủy e hơi khó lường
Tôi xin đến Bạch Đằng Giang
Bố trí trận địa đánh đoàn thuyền Nguyên
Hai vua chấp nhận ý trên
Rằng vương đã quyết cứ làm vậy đi
Quốc Công nhận lệnh tức thì
Ông cho thám mã gấp đi dò đường
Thủy quân đến Bạch Đằng Giang
Nghiên cứu thời tiết, địa hình ven sông
Quả nhiên trời nước mênh mông
Thuyền như chiếc lá giữa dòng cứ trôi
Hoa lau bay rợp chân trời
Hoang vu chẳng thấy tăm hơi nóc nhà
Thuyền câu lảng vảng hát ca
Bốn bề vắng lặng thật là thâm u
Chiến thuyền lướt nhẹ thư thư
Đội quân trinh sát thăm dò các nơi
Luồn lạch tìm hiểu rạch ròi
Nước lên nước xuống mỗi nơi thế nào
Thông tin chính xác gắt gao
Quốc Công Tiến Chế liền vào việc ngay
Lệnh cho quân chế cọc dài
Trên đầu vót nhọn cắm đầy lòng sông
Phục binh bố trí nhiều vòng
Thần cơ, hỏa dược giấu trong mé rừng
Hai vua ở đất Hiệp Môn
Chuẩn bị quân đội hiệp đồng tấn công
Tình hình giặc đã nản lòng
Thoát Hoan di chuyển đại quân rút dần
Khắp nơi đều có quân Trần
Quân Nguyên gặp phải khó khăn vô cùng
Biên cương cho đến núi rừng
Ở đâu cũng thấy phục binh cản đường
Quân Nguyên tan tác thảm thương
Quyết mở đường máu không màng hiểm nguy
Thủy quân đang tính đường về
Không dám ra biển mà qua Bạch Đằng
Ô Mã Nhi vốn kiêu căng
Nhưng lần này chỉ kiếm đường chạy nhanh
Ông ta dẫn đội binh thuyền
Hơn sâu trăm chiếc với năm vạn người
Bạch Đằng Giang chuẩn bị xuôi
Ai ngờ quân báo có người tấn công
Ông ta tức giận hầm hầm
Rằng kẻ nào dám tấn công lúc này
Lính rằng Nguyễn Khoái thưa ngài
Hắn ta khiêu chiến ở ngoài cửa sông
Nhi rằng chúng có đông không
Lệnh ta truyền xuống đề phòng phục binh
Nhanh đi do thám quân tình
Rồi phải cấp báo tình hình cho ta
Phàn Tiếp rằng Nguyễn Khoái à
Tên này cũng khá nên ta phải phòng
Hắn là Thánh Dực nghĩa quân
Một đội tinh nhuệ sẵn sàng hy sinh
Hôm nay khiêu chiến quân mình
Tôi e là kế nghi binh giặc Trần
Hoạch Phong rằng cẩn thận hơn
Quân ta đang rút nên cần phải nhanh
Đừng nên cố gắng giao tranh
Kẻo mà sự việc không thành là nguy
Bộ binh các cánh đã đi
Chỉ còn thuyền chiến nặng nề khó khăn
Mấy người đang đứng họp bàn
Đột nhiên lính đến thưa rằng đánh to
Nguyễn Khoái đánh giết nãy giờ
Rất nhiều binh sỹ quân ta chết rồi
Tướng quân phải quyết ngay thôi
Bây giờ nguy hiểm lắm rồi tướng quân
Phàn Tiếp rằng ngươi im mồm
Hãy đi do thám địch quân xem nào
Chiến binh lại thế hay sao
Đại Nguyên quân đội lẽ nào sợ ai
Ô Mã Nhi nhíu nhíu mày
Rằng tên Nguyễn Khoái đến đây làm gì
Thuyền ta đang cố rút đi
Ta cứ xem hắn làm gì được ta
Lệnh truyền quân cứ theo đà
Xuôi cùng con nước để mà hành quân
Nguyễn Khoái lại tiến đến gần
Ông cho quân đánh lên thuyền Mã Nhi
Đánh xong quân lại chạy đi
Mã Nhi tức lắm thế là đuổi theo
Phản Tiếp rằng chớ đuổi theo
Nếu có mai phục cách nào rút đi
Nhi rằng chuyện nhỏ sợ gì
Để tôi bắt hắn đem về giết đi
Các ông đứng đó làm gì
Xông lên giết giặc còn đi về nhà
Nếu không thì hãy chạy xa
Chứ đừng có tính đàn bà thế kia
Phàn Tiếp đành kéo quân đi
Đuổi theo Nguyễn Khoái chẳng hề đắn đo
Đại quân xuất trận reo hò
Nguyễn Khoái vừa đánh vừa thua nhiều lần
Quân Nguyên truy đuổi không ngừng
Chẳng mà mấy chốc vào sông Bạch Đằng
Chiến thuyền cứ lướt băng băng
Thủy triều đang xuống lộ hàng cọc ra
Thình lình hai phía bên bờ
Có tiếng pháo hiệu, quân la dậy trời
Ô Mã Nhi nghĩ tiêu rồi
Ta trúng mai phục chúng rồi rút nhanh
Toàn quân Nguyên rối đội hình
Quân Trần bốn phía bắn tên không ngừng
Bè tre hỏa dược tấn công
Một vùng trời lửa cháy bùng bốc cao
Thủy triều đang xuống ào ào
Những chiếc cọc gỗ đâm vào thuyền Nguyên
Quân Trần khí thế xông lên
Tiếng la Sát Thát vang rền núi sông
Một vùng nước nhuộm máu hồng
Xác giặc chết đuối chồng chồng lên nhau
Ô Mã Nhi choáng hết đầu
Phàn Tiếp hốt hoảng bắt đầu hoang mang
Áo Lỗ Xích lúc bàng hoàng
Bị tướng Nguyễn Khoái bắt làm tù binh
Ô Mã Nhi cố liều mình
Tả xung hữu đột đánh binh lính Trần
Phàn Tiếp bị trúng đầy tên
Ông ta ngã xuống chiến thuyền bơi sông
Ai ngờ ra đến giữa dòng
Quân của Nguyễn Khoái bắt ông lên bờ
Ô Mã Nhi bị bơ vơ
Quân Nguyên bị giết thật là thảm thương
Chiến thuyền bị cháy phừng phừng
Quân Nguyên bị diệt hoàn toàn tại đây
Sau lần xâm lược đợt ngày
Quân Nguyên chẳng dám còn gây oán thù
Chiến công oanh liệt ngàn thu
Bạch Đằng Giang ngập xác thù đầy sông.
Vang danh nòi giống Tiên Rồng
Đông A Hào Khí muôn năm lưu truyền.
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku
Nhận xét
Đăng nhận xét