DU XUÂN MỘNG
DU XUÂN MỘNG
Duy Sac
Đà Lạt rất mộng mơ
Có cái hồ Than Thở
Bao mối tình dang dở
Thở than như sóng hồ
Khi mình cô đơn quá
Cứ ngồi ngắm mây trời
Bởi chỉ trời mới hiểu
Lòng mình đang nghĩ gì
Khi yêu mà nghèo quá
Chạy trốn là cách hay
Nếu còn duyên gặp lại
Bằng không thì trốn luôn
Tình yêu như là mộng
Thoáng qua như mùa xuân
Chỉ thời gian bất tận
Là luôn ở bên ta
Tết ở đâu cũng vậy
Chỉ là Tết mà thôi
Mình mà mất nụ cười
Chẳng bao giờ có Tết
Cả năm dư đống nợ
Toàn làm chẳng có ăn
Vậy làm chi cho mệt
Cứ làm thơ được rồi
Không làm bị chê lười
Càng làm thì càng lỗ
Nợ cứ chồng thêm nợ
Vậy làm để làm gì
Nằm há miệng chờ sung
Hy vọng đời trúng số
Làm nhiều hao sức khỏe
Tuổi già không ai lo
Đàn ông mà độc thân
Là nghèo không khá nổi
Bởi vì cô đơn quá
Làm nhiêu xài hết nhiêu
Đàn ông mà có vợ
Phúc khí ở trong nhà
Có tay hòm chìa khóa
Giữ của và chăm nhà
Nên ai đang ế vợ
Phải lo tìm vợ đi
Để mai này khi ngỏm
Có người khóc tiễn đi
Nhưng số mình đã thế
Chẳng biết phải làm sao
Thôi thì nghèo tiếp vậy
Kệ cho đời thế nào

Nhận xét
Đăng nhận xét