NHỚ EM CHIỀU XUÂN
NHỚ EM CHIỀU XUÂN
Duy Sắc
Anh biết mùa này trời Đà Lạt lạnh
Chiếc áo len em đã cũ lắm rồi
Em buồn hơn khi trong sự đơn côi
Lá thông cũng khiến cho em sợ hãi
Mùa xuân này anh cũng cô đơn quá
Trời Sài Gòn nắng nóng với bụi đường
Những nụ mai lẳng lơ mời đón Tết
Anh bực mình khi trai gái nắm tay
Xuân năm nao Đà Lạt đón đôi mình
Hồ Xuân Hương sóng tình xô từng đợt
Dưới hàng thông mình hôn nhau thật ngọt
Hoa đào rơi trên vai áo của em
Anh dắt tay em dạo quanh thành phố
Sương núi quyện mây ẩn hiện mờ mờ
Cẩm tú cẩu nó khoe khoang nhan sắc
Phong lan trên giò ra vẻ ganh đua
Xuân đẹp nhỉ, em ơi còn có nhớ
Anh nhớ hoài làm sao có thể quên
Đêm hôm ấy trăng nó lên rất đẹp
Em ôm anh, mình yên lặng ngắm trăng.
Bây giờ đây ta hai nơi cách biệt
Em nhớ anh , anh cũng rất nhớ em
Càng xa nhau mình lại càng thương nhớ
Ôi tình ơi sao cách trở, trời ơi!

Nhận xét
Đăng nhận xét