CUỐI NĂM NHÌN LẠI
CUỐI NĂM NHÌN LẠI
Duy Sac
Cuối năm, mình ôn lại
Những chuyện cũ đã qua
Dở dang còn nhiều quá
Nợ nần tứ lung tung
Bao tình xưa, nghĩa cũ
Sổ nợ đã viết đầy
Mỗi một dòng ghi nợ
Lưu giữ vạn ân tình
Soi gương nhìn mặt mình
Nó đã già đi thật
Trông ta như con khỉ
Làn da đầy nếp nhăn
Gió thổi ngang qua mặt
Sợi tóc bạc liền rơi
Ta nhìn vào sợi tóc
Nó bạc như cuộc đời
Nhưng có đâu đời bạc
Tóc già thì bạc thôi
Chắc tại lòng ta bạc
Nên nghĩ bạc luôn đời
Soi mình xong ta cười
Miệng cứ nhếch mép cười
Cười cái gì không biết
Cười xong lại phì cười
Ồ hóa ra cuộc đời
Nó đi nhanh thế nhỉ
Vậy trăm năm sau nữa
Có ai nào biết ta
Nên bây giờ làm thơ
Lưu truyền cho muôn thuở
Âu cũng là giấc mơ
Của kẻ ngu điên dại.
Nói ra thì cũng ngại
Mà không nói lại kỳ
Tự xưng là thi sỹ
Đành mang tiếng háo danh.
Viết linh ta linh tinh
Viết tỏ ra ta giỏi
Viết thể hiện bản thân
Viết để lưu tên tuổi
Người ta ngại không nói
Bởi vì họ khiêm nhường
Để bà con khen ngợi
Đạo đức giả ấy mà
Chỉ kẻ điên như ta
Nói toạc hết cả ra
Để cho người ta gét
Họ khinh cái mặt mình
Soi lại chính bản thân
Ta mất hết tinh thần
Hóa ra mình điên thật
Chắc không thể tỉnh rồi
Nhận xét
Đăng nhận xét