NỖI BUỒN THÀNH CỔ
Kính tặng bạn đọc tập thơ của tôi viết vào năm 2004.
Tập thơ này có tên là : NỖI BUỒN THÀNH CỔ.
Bài số 1.
LIỆT SỸ VÔ DANH
Duy Sac 2004
Cha mẹ sinh ra, anh mang tên họ
Tuổi thơ của anh, mơ ước rất nhiều
Anh cũng đã từng yêu, từng mơ mộng
Đã từng hẹn thề, từng có người thương
Vì quê hương, anh nhập ngũ lên đường
Tuổi mười tám, ghế nhà trường lưu luyến
Hận quân thù, bằng lời thề quyết chiến
Cùng bao người nơi tiền tuyến xung phong
Đồng đội anh Tổ Quốc đã ghi công
Ai cũng có tên vàng trên bia mộ
Nhưng bia anh tên bỏ không ở đó
Vài tàn hương không biết của ai dâng
Anh hỡi anh, mồ anh xanh đầy cỏ
Người mẹ quê chắc khóc đã bao năm
Những người thân có biết để viếng thăm
Hay chỉ có chim rừng buồn giọng hót
Chia ly ấy lấy đi bao nước mắt
Hai mươi năm chia cắt lắm đoạn trường
Ngày hôm nay đã thống nhất quê hương
Anh chưa thể tìm đường về quê cũ
Ôi anh hỡi còn đây nhiều đồng đội
Họ giống anh không có một cái tên
Chắc còn nữa chắc là còn nhiều lắm
Rừng Trường Sơn đã che phủ hết rồi.
Bài số 2.
NỖI BUỒN THÀNH CỔ
Duy Sac 2004
Chiều Quảng Trị, nắng u buồn vàng vọt
Thành cổ buồn, ẩn giấu vết đạn bom
Khách lãng du kính cẩn đến dâng hương
Họ tưởng nhớ những linh hồn liệt sỹ
Mảnh đất bé chưa rộng hơn một dặm
Mà chỗ này hấng chục vạn tấn bom
Mới nghe qua cứ tưởng chuyện hoang đường
Nhưng sự thật vẫn luôn là sự thật
Tám mốt ngày quả nhiên là tàn khốc
Bao nhiêu người đã nằm lại nơi đây
Dòng Thạch Hãn nước sông thành nước mắt
Ngọn gió Lào tanh mùi máu chiến binh
Một quê hương đã thống nhất hòa bình
Một dân tộc đã vươn mình đứng dậy
Không ai quên những hy sinh ngày ấy
Bia ghi công liệt sỹ đã đứng đây
Lời kính viếng gửi đến người liệt sỹ
Xin tạ ơn người vì nước quên thân
Chiến tích này lịch sử mãi ghi công
Để con cháu muôn đời luôn nhớ mãi
Chiều Thành Cổ, khói hương đưa thoang thoảng
Mỗi vòng hoa ẩn chứa vạn nỗi buồn
Những khóe mắt rưng rưng buồn hoe đỏ
Lời tri ân cứ nức nở nghẹn ngào
Ôi buồn sao chắc là buồn nhiều lắm
Thành hoang vu khi ánh chiều tắt nắng
Màn đêm buông cả một vùng tĩnh lặng
Ta lại nghe lời của gió thầm thì.
Bài số 3.
BỐ TÔI KỂ
Duy Sac 2004
Bố tôi kể chiến trường kinh hoàng lắm
Xác chiến binh chôn rải khắp Trường Sơn
Có những người ngủ yên trên cánh võng
Có những người xương thịt bón cây rừng
Lúc sốt rét cơn nhất sinh thập tử
Người xanh xao như những bóng ma rừng
Không nước uống, không kháng sinh điều trị
Một vết thương cũng hủy diệt mạng người
Bom na pan cháy đỏ rực chân trời
Bom địa chấn phá tung hầm trú ẩn
Chiến đấu cơ cứ ngày đêm rình rập
Lính lái xe đi không hẹn ngày về
Bao thanh niên tuổi đời còn rất trẻ
Chưa từng yêu, chưa có biết hẹn thề
Họ ngã xuống, mắt trong còn mơ ước
Mong được nhìn ngày thống nhất quê hương
Tao may mắn sống qua cơn lửa đạn
Nghĩ chuyện xưa thương đồng đội vô cùng
Hòa bình đổi bằng triệu người ngã xuống
Phải giữ gìn, đừng phán xét tiền nhân
Bây giờ ai cũng nghĩ đến bản thân
Nên đôi lúc quên chiến tranh gian khổ
Quên đồng đội vẫn còn nằm đâu đó
Có những người mãi mãi vẫn vô danh.
Bài số 4.
CHIỀU CỔ THÀNH
Duy Sac 2004
Bóng chiều loang thành cổ
Khói hương bay mịt mù
Ta nghe trong tiếng gió
Hình như có tiếng ai
Dòng người lang thang mãi
Tâm tư lắm thở dài
Nỗi buồn nào giấu kín
Khiến nước mắt chảy dài
Ai đang tìm ai vậy
Chỉ nghe kể đến tên
Không rõ ràng quê quán
Không có biết năm sinh
Ai nhớ về ai vậy
Sao nhắc hoài tên nhau
Dò tìm dòng nhật ký
Có người tim quặn đau
Ai buồn ai mà khóc
Ai thương ai mà đau
Người nghẹn ngào nhìn nhau
Người kêu gào thảm thiết
Nỗi buồn nào da diết
Chia ly nào khổ đau
Chiến tranh hết từ lâu
Mà sao còn nước mắt.
Bài số 5.
PHÍA SAU CUỘC CHIẾN
Duy Sac 2004
Phía sau cuộc chiến tương tàn
Đó là nước mắt nhân dân chảy dài
Chia ly, mất mát, đắng cay
Nỗi đau ly tán không ngày gặp nhau
Hai mươi năm máu đỏ ngầu
Hai mươi năm hận thù nhau nhiều đời
Hai mươi năm nước mắt rơi
Hai mươi năm một màu trời tóc tang
Buồn sao những chiếc khăn tang
Buồn sao thù hận âm thầm mãi nuôi
Buồn sao gượng những nụ cười
Buồn sao chia cách lòng người cùng quê
Giặc thù đã rút quân về
Bỏ lại ta những ê chề ly tan
Đồng bào nghi kỵ họ hàng
Đồng bào ngoảnh mặt quay lưng vì thù
Đau này biết đến bao thu
Buồn này chắc sẽ khó mà nguôi ngoai
Bao giờ xóa hết đắng cay
Bao giờ người lại bắt tay nghĩa tình
Hoa nào ca ngợi quang vinh
Hoa nào trên mộ cha mình hy sinh
Hoa nào chúc tụng hòa bình
Hoa nào thương xót dân mình khổ đau
Vì sao ta hận thù nhau
Vì sao ta chẳng nhìn nhau đồng bào
Vì sao ai biết vì sao
Vì sao ai biết, ai nào có hay
Hôm nay ta biết hôm nay
Ngày mai ai biết sau này là sao
Cái gì bền vững được nào
Cái gì vĩnh cửu đến sau muôn đời
Xưa nay vận đổi sao dời
Những ai hiểu chuyện thức thời là hay
Buông đi oán hận chua cay
Buông đi để có tương lai yên bình
Thôi đừng bên trọng bên khinh
Thôi đừng đứt đoạn nghĩa tình đồng hương
Thôi đừng bi lụy chán chường
Thôi đừng chảy máu tình thương đồng bào
Đã qua nhiều cuộc binh đao
Nhưng chưa chia cách đồng bào như nay
Tại sao lại có chuyện này
Hỏi ai giải thích cho đây tỏ tường
Hôm nay là một quê hương
Hôm nay là một con đường dựng xây
Bao giờ tình nghĩa lại đầy
Bao giờ người lại chung tay với người
Buồn chi cứ mãi người ơi
Nào ai có muốn chuyện này xảy ra
Đó là cái vận nước ta
Nó luôn biến đổi thế là thế thôi
Yêu thương nhau hãy cùng ngồi
Yêu quê, yêu nước ta thôi thù hằn
Đồng bào ta vốn một dòng
Yêu thương thì chớ hai lòng cách xa
Bây giờ cuộc chiến đã xa
Quê hương nam bắc một nhà chung tay
Cùng nhau ta hãy dựng xây
Việt Nam ta sẽ càng ngày sáng tươi
Đừng nhìn nhau cố gượng cười
Hãy nhìn nhau với lòng người bao dung
Oai hùng thì mãi oai hùng
Xếp lại quá khứ ta cùng chung vai
Vì quê hương, vì tương lai
Vì con vì cháu ngày mai sáng ngời
Ai rồi cũng sẽ lìa đời
Nhưng dân tộc sẽ muôn đời còn đây.
Bài số 6.
QUA CẦU HIỀN LƯƠNG
Duy Sac 2004
Con sông kia chỉ một màu nước đỏ
Nhưng quê hương từng đã phải chia đôi
Chiếc cầu bé chỉ dài hơn trăm mét
Hai mươi năm người mới được lại, qua
Con sông ấy có gì mà ghê gớm
Hay bởi người vốn đã có hai lòng
Biết bến nào là đục hay trong
Hay hai bến đều là trong không đục
Hai mươi năm vì sao tuôn nước mắt
Hay đây là hậu quả nạn thực dân
Chứ dân mình ai cũng sống nghĩa tình
Đồng bào ta vốn một dòng máu Việt
Nhìn con nước rất bình yên tĩnh lặng
Nhưng đáy sông ẩn chứa vạn sóng ngầm
Nó luôn cứ chực chờ ngày cuồn cuộn
Lũ lại dâng cuốn đi hết tình người
Hai mươi năm là đã mấy đời người
Dư âm ấy nó vẫn còn âm ỷ
Những hận thù còn in bao thế hệ
Ta với ta cay đắng cố nhìn nhau
Hai mươi năm với muôn vạn nỗi đau
Máu tuôn chảy như nước sông Bến Hải
Lịch sử nào đủ giấy mà ghi lại
Ghi những gì rồi ai đúng, ai sai
Thực dân kia bọn chúng quá bạo tàn
Dã tâm chúng muốn ly tan nòi giống
Để bọn chúng dễ bề mà thao túng
Cho dân mình mãi sống kiếp vong nô
Cuộc chiến tranh đúng theo những mưu đồ
Kẻ cướp nước dựng ván cờ thuộc địa
Quê hương ta đã thành vùng chiến địa
Máu dân mình loang đỏ dãy Trường Sơn
Hai mươi năm ta nung nấu thù hằn
Đúng ý muốn của những quân cướp nước
Nếu như ta cứ hận thù không ngớt
Sớm muộn gì lại nô lệ tôi đòi
Ôi con sông nhìn nhỏ bé vậy thôi
Nhưng triệu người đã ra đi vì nó
Ngày hôm nay cầu Hiền Lương đứng đó
Ai đi qua chắc cũng lắm ngậm ngùi.
Bài số 7.
HOA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Duy Sac 2004
Hoang vu đồi núi chiều đông lạnh
Không có gió Lào, chỉ chim kêu
Sương giăng mờ mịt ô cửa kính
Ta ngẩn ngơ vì tiếng suối reo
Đường rừng vất vả cheo leo dốc
Theo dấu ông cha lối hành quân
Hôm nay hoa cỏ mờ dấu vết
Thấp thoáng hương linh ẩn hiện về
Không còn tiếng súng, không mệnh lệnh
Không tiếng máy bay ở trên trời
Không nghe tiếng gọi nhau đồng đội
Chỉ có nương ngô khắp triền đồi
Rừng hoang, sương lạnh, chiều buốt giá
Trong tiếng gió reo có quân đi
Mập mờ thấp thoáng người chiến sỹ
Ánh sao trên mũ vẫn sáng ngời
Vạn lối chân đi, vạn kiếp người
Dấu chân ai mới tuổi đôi mươi
Lá thư viết vội về thăm mẹ
Một chiếc lược con tặng người yêu
Hoa rừng bung nở triền dốc thoải
Như đón tiếp ai đến thăm người
Trường Sơn nay đã thay áo mới
Quê hương thống nhất những nụ cười.
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku
Nhận xét
Đăng nhận xét