ĐÀ LẠT VUI KHÔNG EM

 ĐÀ LẠT VUI KHÔNG EM

Duy Sac



Vài hôm nữa, anh lại lên trên ấy

Để tìm về những ký ức ngày xưa

Ta ôn lại quãng thời gian kỷ niệm

Xem như là đi thăm một cố nhân


Mối tình cũ bao năm còn vương vấn

Thuở đôi mươi khi mơ mộng bềnh bồng

Yêu nhưng chỉ dám đứng nhìn lặng lẽ

Trong trời sương ta len lén nhìn nhau


Đêm hôm ấy bên bờ hồ vắng lặng

Ánh đèn đường nó ngơ ngẩn vàng hoe

Anh im lặng ngây ngô ngồi như phỗng

Không hiểu em đang muốn nói lời yêu


Thời gian ấy mình vẫn còn trẻ dại

Tham hư danh nên đèn sách dùi mài

Chưa nghĩ về chuyện tình yêu đôi lứa

Thế cho nên bỏ lỡ một mối tình


Mười mấy xuân ta chưa hề gặp gỡ

Bao nhiêu là những năm tháng đã qua

Bây giờ đây trái tim như sỏi đá

Nên yêu đương cũng đã nguội rồi


Ở trên ấy dạo này nhiều thay đổi

Nhưng chắc là nó cũng vẫn vậy thôi

Vẫn chỉ là thành phố giữa núi rừng 

Gió cao nguyên lạnh lùng và sương muối


Em còn nhớ, à mà thôi đừng nhớ

Bởi bây giờ em đã có gia đình

Hai chúng ta xem như hai người bạn

Hỏi thăm nhau chúc sức khỏe đủ rồi


Em từng nói anh là người mơ mộng

Mãi đi theo những thứ rất hão huyền

Không thực tế sao mà lo cuộc sống

Cuộc đời anh rồi sẽ phải chuân chuyên


Em quyết định rời xa anh là đúng

Bởi nếu yêu, em sẽ phải khổ đau

Anh là người hay nghĩ chuyện đâu đâu

Sao mà biết lo cho em cuộc sống


Anh vẫn vậy, vẫn thương cô ấy lắm

Người đồng hương, mang cùng họ với em

Cô ấy nhỏ hơn em chừng ấy tuổi

Như nàng thơ mà anh đã từng mơ


Vui em nhỉ, đời này không thể hiểu

Chắc ông trời đã sắp đặt hết rồi

Anh gieo quẻ thấy duyên còn sâu lắm

Chắc hôm nào, anh kể chuyện cho em


Đà Lạt vui không em, anh quên hỏi

Đối với anh nơi ấy cũng bình thường

Nhưng vì có người anh thương trên ấy

Nên nó luôn mãi đẹp với đời anh.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ