ĐẠI CHIẾN THÀNH ĐA BANG
CUỘC CHIẾN THÀNH ĐA BANG
( KHÚC CA BUỒN NHÀ HỒ PHẦN HOẠ)
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc (2005)
Thơ lục bát
Tài liệu tham khảo: Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Việt Nam Sử Lược
Thơ có một chút hư cấu theo chủ quan của người viết, đây chỉ là ý kiến cá nhân, kính mong bạn đọc cân nhắc khi bình luận.
Sau khi ổn dịnh triều đình
Nhà Hồ cho sứ sang Minh cầu hoà
Tuy nhiên Minh muốn đánh qua
Cho nên chính sách nghị hoà không xong
Hồ Quý Ly lo trong lòng
Ngài lên kế hoạch bố phòng biên cương
Thượng hoàng thị sát nhiều đường
Ngài quyết tâm dựng bức tường Đa Bang
Bản đồ chuẩn bị sẵn sàng
Dân phu cùng với tiền vàng đổ ra
Ngày đêm nườm nượp quân xa
Nhân dân cả nước nhà nhà góp công
Thành đắp men theo triền sông
Từ phía núi Tản, thành vòng triền đê
Quy mô không chỗ nào chê
Thành dài trăm dặm vòng về Đông Đô
Hồ Hối Khanh đốc dân phu
Ông cho chặt những cây to trong rừng
Quân ta đóng cọc trên sông
Xích sắt giăng rất nhiều vòng tinh vi
Mục đích ngăn chiến thuyền đi
Cầm chân quân thuỷ những khi giặc vào
Chiến luỹ đắp rất là cao
Có sông là hào nên khó đánh vô
Đồn binh bố trí quy mô
Hiệp đồng tác chiến khi mà có nguy
Trong thành là quân chính quy
Lực lượng tinh nhuệ của triều Đại Ngu
Kho tàng dự trữ quân nhu
Voi chiến từ từ tập kết rất đông
Mặt thành ta đặt thần công
Chân thành có cắm nhiều chông nhọn dài
Cách một dặm có pháo đài
Cung thủ cầm sẵn nỏ dài đứng canh
Sau nhiều ngày tháng đắp thành
Họ Hồ cũng đã hoàn thành Đa Bang
Hồ Quý Ly đã sẵn sàng
Đại Ngu quyết chí không hàng giặc Minh
Hồ Nguyên Trừng làm tổng binh
Ông nhận nhiệm vụ giữ thành Đa Bang
Thượng hoàng dặn Nguyên Trừng rằng
Chúng ta chỉ có Đa Bang tuyến đầu
Thua là chẳng còn gì đâu
Con phải kiên quyết chặn đầu quân Minh
Trừng rằng con hứa hết mình
Đa Bang nơi ấy, giặc Minh chôn đời
Tuy nhiên con có đôi lời
Lòng dân đang rất xa rời chúng ta
Thế giặc mạnh hơn quân ta
Con đây không sợ nhưng mà vẫn lo
Nay cha tin tưởng giao cho
Con một lòng phải cố lo mọi bề
Chỉ cần lòng dân theo về
Giặc dù mạnh mấy không nề hà chi
Hồ Quý Ly buồn tức thì
Rằng chuyện ấy tạm gác đi con à
Nếu giờ bàn tán nhiều ra
Sẽ khiến tướng sỹ của ta nản lòng
Giặc Minh đang đến tiến công
Cả tuyến biên giới ta không giữ rồi
Ta chỉ còn Đa Bang thôi
Con phải cố gắng trông coi hết mình
Hồ Nguyên Trừng rất tự tin
Trừng rằng con hứa giữ gìn Đa Bang
Nhưng lòng Trừng rất ngổn ngang
Bởi Trừng đang biết khó khăn chực chờ
Cha con đàm đạo nhiều giờ
Hôm sau Trừng nhận soái cờ ra đi
Hồ Hán Thương dặn chi ly
Rằng Khanh hãy cố gắng vì giang sơn
Ta sẽ ổn định lòng dân
Hậu phương không bỏ tiền quân sa trường
Hồ Nguyên Trừng liền lên đường
Ông đi thẳng đường tiến đến Đa Bang
Quân Minh đã tiến quân sang
Nhiều tuyến biên giới dễ dàng vượt qua
Bọn chúng liên tục phát loa
Kêu gọi dân chúng nước ta bỏ Hồ
Rêu rao phù Trần diệt Hồ
Làm cho dân chúng đắn đo trong lòng
Tướng Hồ đã phản rất đông
Nguyên Trừng biết vậy nhưng không cách nào
Ông bổ sung lực lượng vào
Súng thần công mới gắn vào lưng voi
Thuyền chiến đinh sắt ra đời
Trên thuyền súng ống tân thời gắn vô
Sau nhiều ngày đi thăm dò
Nguyên Trừng lên tác chiến đồ chi li
Quan sát những hướng giặc đi
Chuẩn bị kế hoạch rút đi bảo toàn
Ông biết khó giữ Đa Bang
Vì nhiều tướng đã ra hàng quân Minh
Bị lộ nhiều chỗ ém binh
Thế trận về phía quân mình khó ra
Nguyên Trừng gọi các tướng ra
Rằng ai can đảm cùng ta ngăn thù
Một lòng phụng sự Đại Ngu
Ơn này lịch sử nghìn thu lưu truyền
Thái Bá Nhạc, Lương Dân Hiến
Hai tướng vội giơ tay liền xung phong
Nhạc rằng trung nghĩa một lòng
Tôi nguyện đền đáp non sông không nề
Lương Dân Hiến cũng xin thề
Thân này đã nguyện theo về Đại Ngu
Tôi xin liều chết ngăn thù
Quyết tâm tử thủ, Thái Sư yên lòng
Nguyễn Tông Đỗ cũng xung phong
Đỗ thề cũng sẽ một lòng không lui
Nguyên Trừng cảm thấy rất vui
Ông ban ấn tín đến nơi từng người
Nguyên Trừng ngửa mặt lên cười
Rằng đúng là trời chưa muốn diệt ta
Ông đưa kế hoạch hết ra
Rằng Đa Bang chính là nơi yết hầu
Các tướng hãy lập công đầu
Ngăn giặc để những tuyến sau vững vàng
Các tướng nhận lệnh sẵn sàng
Họ đến doanh trại vội vàng điều quân
Hồ Nguyên Trừng dẫn đại quân
Ông lập doanh trại ở gần Đông Đô
Quân Minh tiến đến thăm dò
Họ thấy thành lớn, đắn đo rất nhiều
Trương Phụ suy nghĩ đăm chiêu
Mộc Thạnh cũng tỏ vẻ nhiều lo âu
Phụ liền nói thẳng một câu
Rằng thành cao thế chỗ nào đánh vô
Từ đây cho đến Đông Đô
Chiến luỹ kiên cố cả trăm dặm dài
Chỗ nào cũng có pháo đài
Thần công với lại nỏ dài ở trên
Nếu quân ta cố đánh lên
Sẽ chết sạch chẳng có tên nào còn
Lại thêm những trại thuỷ quân
Thuyền chiến bọn chúng có thần công to
Mộc Thạnh rằng ngài chớ lo
Bọn hàng tướng đã dâng cho địa đồ
Thành này tuy cao và to
Thế nhưng vẫn đánh được vô dễ dàng
Mộc Thạnh cười một tiếng vang
Thạnh lấy bản vẽ và dâng lên liền
Trương Phụ xem xong lặng im
Phụ vẫn chưa tìm ra cách đánh hay
Mộc Thạnh nói tiếp vào ngay
Rằng trận chiến này ta phải hao quân
Chúng ta tám chục vạn quân
Tinh nhuệ thiện chiến hơn quân nhà Hồ
Đại tướng chớ có âu lo
Ta nên kiên quyết đánh cho mạnh vào
Phụ rằng ý ông thế nào
Tôi đang định bắc cầu phao công thành
Tôi thấy phía nam của thành
Có một bãi cát cho mình đổ quân
Sau một vài phút phân vân
Thạnh rằng cẩn thận coi chừng phục binh
Hồ Nguyên Trừng giỏi dụng binh
Tôi nghĩ hắn sẽ dụ mình đến đây
Bây giờ tôi có ý này
Chúng ta phối hợp đông tây đánh vào
Phụ rằng phải đánh làm sao
Ông hãy nói rõ ra mau còn bàn
Thạnh Rằng tôi đánh Mộc Hoàn
Trại này là Thánh Dực quân nhà Hồ
Tiêu diệt hết đạo quân đó
Thỉnh cầu đại tướng cấp cho quân liền
Từ đây ta sẽ tiến lên
Phá huỷ thuỷ trại dọc ven sông dài
Phụ rằng Hồ Xạ ở đây
Ông ta dạn dày kinh nghiệm đánh nhau
Không dễ dàng thắng được đâu
Mộc Thạnh cười khỉnh buông câu xem thường
Rằng tôi đã biết được đường
Mấy tên hàng tướng bày cho hết rồi
Một trận là diệt gọn thôi
Ngài cứ yên chí để tôi công đồn
Trương Phụ buột miệng cười giòn
Vậy thì hay lắm không còn lo chi
Ông dẫn năm vạn quân đi
Xoá xổ cái trại này đi nhanh nào
Mộc Thạnh nhe nhõm hở phào
Ông ta về trại rồi mau lên đường
Tin khẩn bắn đến vách tường
Hồ Xạ gọi tướng khẩn trương xuất thành
Quân Hồ bày trận rất nhanh
Mộc Thạnh đến trước hàng binh chửi rằng
Họ Hồ hiếm đoạt ngai vàng
Làm cho dân chúng nước nam oán thù
Ngươi mau thu xếp quân nhu
Giải giáp quân ngũ rồi theo thiên triều
Đừng nên cô chấp làm liều
Ta sẽ kết liễu cuộc đời các ngươi
Hồ Xạ giận bắn hết người
Tướng sỹ lắm kẻ đã hơi nản lòng
Xạ rằng ngươi chớ mà mong
Đại Ngu ta quyết sẽ không đầu hàng
Nhà Trần thối nát ngai vàng
Họ Hồ gánh vác giang san thay trời
Ngươi đừng đứng đó lắm lời
Hôm nay ta sẽ giết ngươi trả thù
Thạnh đã ra lệnh cung thủ
Quân Minh vù vù bắn loạt tên sang
Quân Hồ bắn trả vội vàng
Kỵ binh của giặc tiến sang xông vào
Hồ Xạ tay cầm đại đao
Ông thúc lính vào chém giết thẳng tay
Hai quân hỗn chiến nửa ngày
Quân Hồ đã có nhiều tay đầu hàng
Hồ Xạ cảm thấy hoang mang
Ông cho đánh trống vội vàng rút lui
Mộc Hoàn thất thủ mất rồi
Hồ Xạ cố chạy khỏi nơi chiến trường
Ông chạy đến Hồ Nguyên Trừng
Xạ rằng binh tướng phản ta hết rồi
Thái Sư tính toán lại thôi
Quân ta mấy chốc đến hồi bại vong
Nguyên Trừng nước mắt lưng tròng
Trừng rằng ta hiểu mà không cách nào
Phải cố chứ giờ làm sao
Chẳng có lẽ nào chịu trói hay sao
Trừng gọi Trần Đĩnh bước vào
Trận này tôi phải dựa vào tài ông
Bãi Thiên Mạc dễ tấn công
Giặc Minh chắc sẽ vượt sông chỗ này
Ông dẫn quân đến phục ngay
Quyết tâm phải thắng trận này nghe không
Trần Đĩnh hứa sẽ lập công
Ông cho quân mã ra sông lên thuyền
Hôm sau Thạnh đến báo tin
Rằng tôi huỷ diệt cái tên ấy rồi
Mộc Hoàn đã bị đốt toi
Quân Hồ không thấy tăm hơi mống nào
Trương Phụ vui sướng biết bao
Phụ rằng như vậy đâu nào khó chi
Tưởng nhà Hồ có cái gì
Hoá ra họ cũng chỉ đi tuyên truyền
Nào là đinh sắt chiến thuyền
Nào là quân đội thường xuyên canh phòng
Nào là chế súng thần công
Nào là quân số rất đông và tài
Vậy ta sẽ tấn công ngay
Chúng ta đổ bộ lên ngay bãi bồi
Ông chuẩn bị thuyền đi thôi
Đêm mai ông với lại tôi lên đường
Quân Minh gấp rút khẩn trương
Chiến thuyền đã được căng buồm hết lên
Trần Đĩnh biết rõ nguồn tin
Ông cho quân đội nằm yên trên bờ
Sau khi di chuyển nhiều giờ
Quân Minh liền hạ hết cờ, buông neo
Ban đêm sông rộng, gió reo
Trương Phụ cho chèo thuyền chở lính vô
Sau gần khoảng một canh giờ
Hai vạn quân đã lên bờ rât nhanh
Quân Minh định áp sát thành
Họ muốn đột kích đánh nhanh bất ngờ
Thang mây cùng với thần cơ
Thuốc nổ, đạn dược đều cho vào bờ
Bốn bề im lặng như tờ
Xa xa chiến luỹ chẳng hề lính canh
Trương Phụ quan sát xung quanh
Một số đoạn thành có vẻ dễ leo
Phụ cho quân lẳng lặng vào
Phụ nghĩ Hồ chẳng thể nào mà ngăn
Trần Đĩnh chưa muốn ra quân
Đĩnh đợi Trương Phụ đến gần thành hơn
Quân Hồ đã lắp cung tên
Dao găm, đoản kiếm giương lên cả rồi
Chỉ cần có mệnh lệnh thôi
Họ sẽ xông đến diệt loài xâm lăng
Mộc Thạnh nhìn ngó xa xăm
Ông ta cảm thấy bất an trong lòng
Thạnh rằng khoan hãy tấn công
Tôi nghĩ ta sẽ không xong trận này
Ngài nhìn xem phía lùm cây
Tôi e chúng đã có bày phục binh
Trương Phụ bất chợt giật mình
Phụ nghĩ Hồ mới bại binh vừa rồi
Chắc chưa có thể phục hồi
Sao bố trí kịp quân nơi chỗ này
Phụ ra lệnh lắp thang mây
Dũng sỹ tài giỏi leo ngay lên thành
Thình lình đuốc sáng mặt thành
Quân Hồ từ ở trên thành bắn ra
Bị bất ngờ, giặc lùi xa
Trương Phụ liền nói chúng ta lộ rồi
Mau mau phải rút đi thôi
Nhưng Trần Đĩnh đã đến nơi chặn đầu
Đĩnh cho phóng hoả đốt tàu
Quân Hồ bốn phía xông vào tấn công
Trên thành nổ súng thần công
Trương Phụ, Mộc Thạnh bơi sông về thuyền
Hai tướng vội kéo buồm lên
Quân Minh tháo chạy như điên cuống cuống
Vạn quân phơi xác chiến trường
Trương Phu, Mộc Thạnh thảm thương vô cùng
Về đến trại, Phụ hoảng hồn
Phụ rằng ta thật vẫn còn trẻ con
Nguyên Trừng hắn đã giỏi hơn
Quân Hồ không phải là quân tầm thường
Vạn quân ta đã tử thương
Là trang đại tướng thật ô danh mà
Thạnh rằng may cho chúng ta
Tên Trần Đĩnh chẳng nhận ra mặt mình
Nên hắn cứ bắn linh tinh
Nếu không bọn mình giờ đã thành ma
Mộc Thạnh rằng dám đánh ta
Các ngươi thật là lớn mật to gan
Thạnh đặt bản vẽ lên bàn
Rằng đây có đạo thuỷ quân nhà Hồ
Tướng chỉ huy rất hồ đồ
Hắn ta là kẻ dâm ô ngu đần
Chúng ta tập kích bất thần
Chắc chỉ một trận là tan tành liền
Diệt đạo thuỷ quân đầu liên
Ta dùng chiến thuyền đến bãi cát kia
Đánh nhử sau đó rút đi
Để xem chỗ ấy có gì hay không
Trương Phụ bước đi mấy vòng
Ông ta nghị bụng khó lòng thắng nhanh
Quân Hồ nhiều trại ngoài thành
Họ sẽ ứng cứu rất nhanh khi cần
Mộc Thạnh thấy Phụ phân vân
Thạnh rằng tôi sẽ cầm quân đi đầu
Hứa với ngài đúng một câu
Không thắng tôi sẽ dâng đầu làm gương
Phụ rằng ông chớ khinh thường
Quân Hồ chắc có chủ trương hết rồi
Thạnh rằng ngài hãy tin tôi
Tình hình tôi đã nắm rồi trong tay
Xin ngài ban ấn tướng đây
Tôi sẽ tập kích diệt ngay trại này
Trương Phụ đành chấp thuận ngay
Phụ rằng ông hãy tự mình lo toan
Tôi cấp hai vạn thuỷ quân
Ông phải cẩn thận tránh thương vong nhiều
Mộc Thạnh vâng lệnh đi liền
Thạnh ra chuẩn bị chiến thuyền xuất quân
Thạnh cho thuyền tiến dần dần
Thuyền đã đến gần thuỷ trại Đại Ngu
Nguyễn Công Khôi tướng nhà Hồ
Một tay trác táng lắm trò dâm ô
Khôi đang bù khú hát hò
Lính vào báo có kẻ thù tấn công
Khôi không tin nên chẳng phòng
Doanh trại yên ắng như không có người
Thuyền chiến nhàn nhã thảnh thơi
Mộc Thạnh đã đến sát nơi trại thuyền
Thạnh ra lệnh phóng hoả liền
Chỉ trong phút chốc trại thuyền cháy to
Khôi vẫn chưa thấy gì lo
Bất thần ngọn lửa cháy to ngút trời
Công Khôi bủn rủn rã rời
Ông ta tháo chạy cứu đời mình thôi
Lính tráng một nửa chết trôi
Một số chết cháy, xác trồi đầy sông
Cả một trời lửa màu hồng
Doanh trại thuyền chiến cháy không còn gì
Thám mã về báo tức thì
Rằng Công Khôi đã chạy đi mất rồi
Thuỷ quân bị đánh tơi bời
Quân ta thiệt hại hết mười phần hơn
Hồ Nguyên Trừng giật bắn lên
Ông hét một tiếng rằng tên dâm loàn
Tại ta đã quá chủ quan
Tin tưởng giao hắn thuỷ quân trại này
Mộc Thạnh nhìn tàn lửa bay
Thạnh nghĩ quân đội thế này đánh ai
Tưởng Hồ Nguyên Trừng có tài
Hoá ra cũng chỉ là tay đàn bà
Làm sao đương nổi quân ta
Đại Ngu đúng thật không ra cái gì
Mộc Thạnh ra lệnh rút đi
Về đến doanh trại, Thạnh đi ngủ liền
Sáng sớm, Phụ gọi Thạnh lên
Phụ rằng ta phải tiến lên công thành
Tôi nhận chiếu chỉ kinh thành
Ngô Hoàng không muốn nam chinh kéo dài
Ta phải đánh cấp tập ngay
Để cho quân lính có ngày hồi hương
Phụ rằng tập họp khẩn trương
Ta sẽ dàn trận tìm đường tấn công
Ta thề đánh gấp cho xong
Nguyên Trừng mi sẽ đừng hòng thoát thân.
Trương Phụ lệnh tập họp quân
Các tướng Minh đã kéo quân hội về
Tướng sỹ áo mũ chỉnh tề
Trương Phụ chuẩn bị lộ trình hành quân
Mộc Thạnh cùng với Trần Tuấn
Tây Nam, hai tướng dẫn quân đánh vào
Trương Phụ, Thái Phúc, Hoàng Trung
Họ đánh tây bắc chỗ vùng thành cao
Quân Minh vượt sông ào ào
Binh tám mươi vạn đánh vào Đa Bang
Quân Hồ trong thế sẵn sàng
Đạn súng đều đã được mang lên thành
Cung thủ dàn khắp mặt thành
Khói hiệu trên những tháp canh mịt mù
Quân Minh dàn trận từ từ
Thần công của họ bày ra hết rồi
Chiêng trống thúc giục liên hồi
Trương Phụ phát pháo xong xuôi công thành
Thần công giặc bắn vào thành
Thiệt hại một số tháp canh vòng ngoài
Máy bắn đá bắn liên hồi
Tên đạn chẳng khác mưa rơi trên đầu
Nhưng thành vẫn chẳng hư hao
Bởi chiến luỹ rất là cao và dày
Mặc cho tên đạn mưa bay
Quân Hồ bình tĩnh không ai sợ gì
Một hồi tiếng nổ im đi
Quân Hồ tức thì phản pháo bắn ra
Thần công Hồ bắn rất xa
Quân Minh sợ quá tản ra cứu mình
Tiếng đạn nổ rất là kinh
Mảnh văng đã khiến giặc Minh sợ nhiều.
Trương Phụ cho phất cờ hiệu
Bộ binh như đợt thuỷ triều tràn lên
Thang mây được bắc đứng lên
Quân Minh áp sát leo lên trên thành
Quân Hồ xối xả bắn lên
Dầu nóng đổ xuống lềnh lênh chiến hào
Giặc bị sập bẫy té nhào
Rất đông lính tráng lọt vào hố chông
Xác chết lớp lớp chồng chồng
Lính Minh có vẻ như không dám liều
Trương Phụ ép lính phải trèo
Ông ta không tiếc máu đào ba quân
Giặc dồn dập đánh nhiều lần
Thành kiên cố quá khiến quân chết nhiều
Mộc Thạnh cũng quyết đánh liều
Thạnh bắt lính phải cố leo lên thành
Thang mây áp sát chân thành
Quân Hồ trên thành bắn cả rừng tên
Giặc liều mạng cứ leo lên
Xác chết chất đống cả trên mặt thành
Chiến luỹ nhớp nhúa máu tanh
Máu chảy thành dòng chẳng khác gì sông
Giặc Minh ỷ thế người đông
Tầng tầng lớp lớp lên không có ngừng
Chiến hào lửa cháy phừng phừng
Quân Hồ chém giết đến run cả người
Đánh nhau suốt mấy ngày trời
Đa Bang, quân lính rã rời cả ra
Quân Minh không có nới ra
Chúng đã thề quyết diệt ta trận này
Cho nên giặc xiết chặt vây
Trong thành, tướng sỹ tới ngày cạn lương
Nguyên Trừng cho lính vận lương
Nhưng đi giữa đường bị giặc cướp đi
Tình thế cấp bách và nguy
Tướng Nguyễn Tông Đỗ xin đi ra ngoài
Đỗ rằng giặc đã bao vây
Trong tình thế này tôi muốn xông ra
Thái Bá Nhạc khuyên đừng ra
Vì giặc đông gấp chúng ta rất nhiều
Trong thành quân chẳng bao nhiêu
Dựa vào chiến luỹ là điều mới hay
Tiếp viện rồi sẽ đến ngay
Chúng ta ráng đợi vài ngày xem sao
Lương Dân Hiến cũng nói vào
Chúng ta đã có thành cao, luỹ dày
Giặc đánh liên tiếp mấy ngày
Nhưng mà vẫn chẳng lung lay chút nào
Ông định ra thành là sao
Hay là lo sợ thương đao vô tình
Nguyễn Tông Đỗ bèn phân minh
Chúng ta đã đánh giặc Minh nhiều ngày
Xác chết bọn chúng chất đầy
Những mùi uế khí nó gây cả người
Tôi muốn ra hít khí trời
Nhân tiện đánh một số nơi mình cần
Mộc Thạnh là kẻ hung tàn
Tôi muốn diệt hắn nên xin ra ngoài
Hiến rằng tôi hiểu ý ngài
Nhưng thành kiên cố ra ngoài làm sao
Đỗ rằng đục tường chứ sao
Tôi sẽ cho đào cái lỗ chui qua
Voi chiến của mình xông ra
Đánh giáp lá cà tiêu diệt chúng đi
Thái Bá Nhạc vẫn còn nghi
Nhạc rằng vậy để ông đi một mình
Tôi và Dân Hiến giữ thành
Nhưng ông cẩn thận giữ mình bình an
Tông Đỗ đục lỗ phía nam
Ông cho voi chiến ra làm tiên phong
Lưng voi đặt súng thần công
Bộ binh đi sát bên hông ra thành
Mộc Thạnh tiếp đón rất nhanh
Quân Minh ỷ mạnh xông lên đánh càn
Voi chiến quân Hồ thét vang
Quân Minh vội vàng giày xéo lên nhau
Hàng ngàn quân giặc chết đau
Xác chết thành đống ngập cao quá đầu
Thần công tới tấp bắn vào
Mộc Thạnh, Trần Tuấn kéo nhau rút về
Sau khi hội ý chi ly
Quân Minh liền vẽ những hình lân, sư
Hình vẽ trên tấm ván to
Giặc cho quân lính hét hò nhát voi
Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi
Mộc Thạnh lại tiến đến nơi chân thành
Nguyễn Tông Đỗ ra khỏi thành
Quân Minh cho lính giơ hình đầu lân
Voi nhìn thấy vậy chùn chân
Giặc bắn tên lửa nhiều lần vào voi
Thế là voi chạy ngược xuôi
Quân Hồ hốt hoảng rối bời hết ra
Toàn quân hỗn loạn chạy xa
Tông Đỗ cố gắng chui qua lỗ về
Giặc Minh truy đuổi tức thì
Giặc chui theo lỗ rồi đi vào thành
Tông Đỗ bị đánh tan tành
Mộc Thạnh lùa hết quân Minh vào thành
Thái Bá Nhạc cố giữ thành
Nhưng quân Minh đã vào thành quá đông
Lương Dân Hiến quá đau lòng
Ông đánh vất vả ngoài, trong mấy vòng
Thái Bá Nhạc bắn thần công
Ông cùng tướng sỹ quyết không cúi mình
Trong thành tràn ngập quân Minh
Quân Hồ tan vỡ hàng binh rất nhiều
Sau mấy giờ đánh các chiều
Tướng Lương Dân Hiến mất nhiều quân binh
Thái Bá Nhạc cố hết mình
Hai tướng tử trận trong thành Đa Bang
Xác người chất đống ngổn ngang
Thật là trận chiến Đa Bang kinh hoàng
Quân Minh bốn vạn chết oan
Quân Hồ một vạn đền ơn sơn hà
Đa Bang là khúc hùng ca
Tinh thần anh dũng dân ta sáng ngời.
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Nhận xét
Đăng nhận xét