DUYÊN NÀO CHO TÌNH TA

 DUYÊN NÀO CHO TA

Duy Sac 



Ngày xuân ta dạo phố đông

Ngắm mai nở dưới nắng hồng lung linh

Nhớ người một thuở bên mình

Tự nhiên ta thấy trong tim bồi hồi

Bây giờ mỗi đứa một nơi

Mình ta lang bạt giữa trời mùa xuân

Nhiều đôi trai gái quây quần

Họ đang vui lễ tình nhân dạt dào

Lang thang không biết đi đâu

Ta bèn đi bộ lên cầu Thủ Thiêm

Bà con ai nấy cũng nhìn

Họ đến khuyên bảo rằng nên đi về

Ta nghe mà phát bực ghê

Rằng tôi đi dạo thế thì đã sao

Phiền chi tới mấy người nào

Tự nhiên cứ nói tào lao nãy giờ

Nói xong ta bước bơ vơ

Loanh quanh như kẻ ngẫn ngờ u mê

Tới lui xong lại đi về

Ta vào quán uống cà phê không đường

Trong lòng nhớ đến người thương

Nghe câu nhạc Trịnh lòng buồn nao nao

Tự dưng nước mắt tuôn trào

Tình xưa khơi lại khát khao một thời

Người ta vui vẻ đi chơi

Còn ta thơ thẩn nhìn trời ngẩn ngơ

Bỗng dưng Hoa điện bất ngờ

Rằng anh có rảnh thì qua em liền

Chiều nay có buổi Tất Niên

Nhớ anh nên điện mời qua nhà hàng

Hay giờ em đánh xe sang

Mình đi cho lẹ, cũng gần đây thôi

Ta rằng em có ý mời

Làm sao từ chối nên em lo gì

Em cho địa chỉ nhanh đi

Anh về tắm rửa xong thì qua luôn

Hoa rằng trễ hẹn em buồn

Tất Niên em muốn có anh vui cùng

Nhớ hen, đừng hứa lung tung

Mấy lần lúc trước anh bùng hết trơn

Lẩn này thất hứa, em hờn

Từ nay cắt đứt không quen biết gì

Thôi anh cứ chuẩn bị đi

Tụi em thu xếp tức thì qua ngay

Anh đi qua chỗ này này

Ở trong tin nhắn, anh coi lại giùm

Nói xong Hoa cúp máy luôn

Ta về sửa soạn một hồi là đi

Vừa qua, Hoa đón tức thì

Rằng em lại nghĩ anh như mọi lần

Quả nhiên nay đến thiệt hen

Tưởng anh khi dễ không thèm qua đây

Thảo rằng thôi cái bà này

Đừng ghẹo ổng nữa, ổng hay ghim thù

Ta rằng hồi trước lu bu

Rất nhiều công chuyện nên là không qua

Năm nay thất nghiệp ở nhà

Ai mời ăn chực là qua ăn liền

Hoa rằng thôi bớt giả điên

Có ai bắt phải trả tiền mà lo

Tụi em cái tính hay đùa

Còn anh hài hước từ xưa tới giờ

Thằng em nó có khóa tu

Xong rồi nên nó cũng vừa tới thôi

Vậy là đông đủ cả rồi

Cuối năm xả stress cho vơi hết sầu

Thế là cả bọn cùng nhau

Đi vào gọi món bắt đầu lên mâm

Trông Hoa có vẻ thâm trầm

Tóc xanh nay đã hoa râm hết rồi

Không còn tươi tắn làn môi

Đúng là em đã hết thời thanh xuân

Mắt nhìn đôi lúc thất thần

Dung nhan ẩn chứa nội tâm rất buồn

Thảo trông còn có chút xuân

Nụ cười rạng rỡ đôi phần tươi hơn

Nhân viên bưng món trên bàn

Hoa rằng nhân dịp cuối năm đến rồi

Cả nhà mình đến chung vui

Cầu cho tình nghĩa cả đời không phai

Nè Long, chị nói thế này

Bữa nay em có anh hai thiệt rồi

Năm sau chị cưới ảnh thôi

Tụi em chắc biết hết rồi phải không

Long rằng sắc sắc không không

Em theo cửa Phật nên lòng vô lo

Tùy duyên tìm đến chị à

Cưỡng cầu sẽ khiến cho ta nặng nề

Cứ cho nó tự nhiên đi

Không ai nói trước được gì chị ơi

Thảo nghe thấy vậy liền cười

Rằng bả nói sảng vậy thôi đó mày

Chứ tao nào có thấy ai

Hẹn hò với bả một ngày nào đâu

Thôi lên bia trước đi nào

Ăn cho nó đã hồi sau tính tiền

Bà Hoa bớt nói luyên thuyên

Về mấy cái chuyện hão huyền nữa đi

Tình yêu là cái quái gì

Tui yêu cho cố giờ đi một mình

Quên đi mấy thứ linh tinh

Ăn chơi cho đã còn tiền còn chơi

Hoa rằng em chớ nặng lời

Yêu đương gì hả, im coi con này

Sao em hỗn với chị hai

Coi chừng tao táng cho mày bạt tai

Đã ngu mà cứ nói hoài

Em còn nói nữa, chị hai từ mày

Thảo rằng xin lỗi chị hai

Tại em chưa hiểu chuyện này là sao

Tưởng hai nói giỡn thế nào

Nếu như mà thiệt em đâu dám đùa

Hoa rằng bớt nói búa xua

Việc này nghiêm túc không đùa được đâu

Chị ngoài bốn chục tuổi đầu

Bây giờ chị muốn làm dâu nhà người

Cho nên chị nói vậy thôi

Còn tùy quyết định của người ta sao

Tánh em nó cứ ào ào

Nói năng thiệt chẳng ra sao, lắm mồm

Thôi im cho để ăn ngon

Chứ mà nói riết chẳng còn gì vui

Lên bia đi chứ mọi người

Trăm phần trăm nhé, cười tươi lên nào

Dù đời dẫu có ra sao

Ta vui thì khó khăn nào chẳng qua

Đang vui, Hoa bỗng khóc òa

Rằng em như một bông hoa sắp tàn

Bao năm lo chuyện làm ăn

Đến nay tuổi đã tứ tuần cô đơn

Nhiều đêm giấc ngủ chập chờn

Ước mong ai đó choàng ôm vào lòng

Ta rằng phận số long đong

Em buồn chi để cho lòng thêm đau

Bây giờ em đã sang giàu

Công danh, sự nghiệp nào đâu thiếu gì

Anh đây chẳng có được chi

Hai bàn tay trắng chưa gì làm nên

Lắm khi trong túi không tiền

Lủi tha lủi thủi mình ên trong nhà

Thương người làm khổ người ta

Trốn tình, trốn nợ ai mà hơn anh

Hoa rằng anh rất chân thành

Bao năm em hiểu tính anh rõ mà

Em đây ghen với cô ta

Ồ không, xin lỗi em là gì đâu

Tụi mình đã có gì nào

Xưa nay bè bạn xã giao thôi mà

Bữa nay em nói luôn ra

Rằng em rất muốn anh là chồng em

Hay anh lại chẳng có thèm

Một người từng bị hủy hôn năm nào

Thảo rằng chị nói thiệt sao

Nhưng mà anh Sắc ổng đâu thương bà

Hoa rằng hai chục năm qua

Từ khi em mới chỉ là nhân viên

Trong tay chưa có nhiều tiền

Anh luôn an ủi động viên mỗi ngày

Giúp em học những điều hay

Cho nên em đã có ngày hôm nay

Ta rằng thôi cái chuyện này

Xem như mình nói đến đây đủ rồi

Tình là duyên nợ mà thôi

Duyên ta có thể là trời chưa se

Nên mình quan hệ bạn bè

Còn về cái chuyện phu thê đừng bàn

Hoa liền ra chỗ hành lang 

Sụt sùi nước mắt hai hàng tuôn rơi

Thảo nhìn thấy mọi chuyện rồi

Rằng là anh thiệt dở hơi quá chừng

Tự nhiên lại nói lung tung

Em chưa hề thấy chị từng khóc ai

Tự nhiên khóc ngắn, khóc dài

Nén lâu dữ lắm nên nay khóc bù

Long rằng ai có Căn Tu

Nhân duyên trắc trở rất là thảm thương

Nhưng mà như vậy bình thường

Trải qua đau khổ rồi thương chính mình

Đây là yếu tố tâm linh

Chỉ mình mới hiểu rõ mình mà thôi

Chị hai vừa nói hết rồi

Vì anh chị ấy đã rơi lệ sầu

Hai người quen quá chừng lâu

Hồi em chưa có cạo đầu đi tu

Hai hai năm tới bây giờ

Vậy mà mỗi kẻ mỗi mơ một người

Đúng là nghịch cảnh trêu ngươi

Ông, bà là những kiểu người gì đây

Lửa gần rơm ở mỗi ngày

Thế mà vẫn để tới nay thiệt tài

Bây giờ tụi nhỏ yêu ai

Quen nhau mới có mấy ngày là xong

Chẳng lo đạo nghĩa vợ chồng

Thích là làm tới mà không ngán gì

Hoa rằng Long hãy im đi

Việc của anh chị em đừng xía vô

Đi tu đừng nói hồ đồ

Người ta nghe thấy khinh cho bây giờ

Nói chung tất cả bỏ qua

Xem như chưa có xảy ra  chuyện gì

Tụi mình vô nhậu tiếp đi

Lát mướn tài xế chở về là xong

Hôm nay Hoa đã mở lòng

Ta nghe thấy nhói bên trong tim mình

Trong đầu cứ nghĩ linh tinh

Nhớ người thương, chợt thương mình đơn côi

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ