CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG

 CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG

Duy Sac


Hoa cúc dại nở vàng triền dốc thoải

Chân núi Voi, gió núi thổi xạc xào

Mấy cây thông rụng lá xuống ào ào

Anh đi nhặt mấy quả thông vừa rụng


Trời Đức Trọng mùa này không hề lạnh

Nắng rất hanh, khô nứt hết cả da

Anh đi dạo một vòng trên sườn núi

Ngắm hoàng hôn đang ửng đỏ đằng xa


Anh dừng hỏi một vài người ở đó

Rằng còn xe nào xuôi xuống Sài Gòn

Để anh kịp xuyên đêm về thành phố

Bởi ở đây, anh lại nhớ đến em


Bao nhiêu lần cứ đến hẹn lại lên

Anh qua ngõ nhà em xong không ghé

Anh không hiểu tại sao mình lại thế

Có chuyện gì ngăn cản bước chân ta


Rồi thời gian nó lặng lẽ trôi qua

Anh ngẫm lại chắc là duyên chưa đủ

Thế cho nên mình mới không thể ghé

Chứ trong ann tình ấy vẫn còn nguyên


Em chắc nghĩ anh thật là khó hiểu

Mà đúng thôi, anh khó hiểu thật mà

Anh xưa nay kín tiếng lắm em à

Nhưng anh rất là tin vào số mệnh


Nào có phải anh là người mê tín

Nhưng niềm tin anh phó mặc vào trời

Anh hiếm khi tin tưởng ở lòng người

Bởi anh biết lòng người luôn thay đổi


Anh xem quẻ ít khi mà sai lắm

Nhân duyên mình như vậy đúng không sai

Ta phải qua những trắc trở đắng cay

Thì hậu vận mới gặp nhiều tốt đẹp.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ