CÔ ĐƠN CHIỀU MÙA THU

 CÔ ĐƠN CHIỀU MÙA THU

Thơ Duy Sắc 2009



Con heo may vỗ về vào vách núi

Hàng thông đang hất hủi đám lá khô

Trên mặt hồ vài gợn sóng lô nhô

Bèo thả nổi trong bơ vơ vô hướng


Đà Lạt buồn trời cũng chẳng rơi sương

Nắng hanh lắm, con đường nhìn hoa mắt

Vài cặp đôi thẩn thơ đi dìu dặt

Lão xe thồ ngán ngẩm cuộc mưu sinh


Ta đi đâu mà vẫn bước một mình

Lang thang mãi qua những dinh thự cũ

Những tường gạch đã bong đầy rêu phủ

Thỉnh thoảng nghe tiếng hú gió luồn khe


Trông xa xa thấp thoáng có ngựa xe

Tiếng vó ngựa gợi về miền dĩ vãng

Hình bóng ai cứ bước đi lảng vảng

Cổ nhân ư hay những bóng ma rừng


Chiều đang buông, du khách bước ngập ngừng

Nắng hoen đỏ trên từng thềm đá cũ

Thông nó buồn buông những tiếng vi vu

Phong Lan nở mà chẳng ai dòm ngó


Trong cô đơn ta vui cùng cây cỏ

Hương lá hoa làm cho bớt nỗi buồn

Em là ai sao ta nhớ em luôn

Dòng nước mắt em tuôn hôm xa cách


Tiếng thông reo phải chăng lời em trách

Kẻ vô tình từng sạch túi nhiều phen

Đà Lạt ôi đừng bật sáng ánh đèn

Ta chỉ muốn em là đèn soi lối.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ