CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG

 CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG

Duy Sac



Khó quên lắm nếu đã thương sâu nặng

Bởi càng quên là sẽ thấy càng đau

Dù biết rằng ta chẳng muốn gặp nhau

Nhưng ký ức nó trong đầu ám ảnh


Có người nói tình chỉ là ảo ảnh

Không người này thì sẽ có người kia

Nói như vậy ai nói mà không được

Bởi vì thương là không phải tình yêu


Thương một người là phải đấu tranh nhiều

Vì không dễ mà thương ai mù quáng

Thương là đã như một phần thân thể

Như người thân ruột thịt của chính mình


Cố quên lắm chứ ai mà muốn nhớ

Muốn xóa đi tất cả mọi dư âm

Nhưng đêm đến không hiểu sao cứ nhớ

Nhớ mà không thể hiểu tại vì sao


Biết rằng mình đã cố tránh xa nhau

Ai cũng phải mưu cầu tìm hạnh phúc

Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra hạnh phúc

Bởi vết thương âm ỷ cứ nhói đau


Quên được không chắc là chẳng thể nào

Thôi đành nhớ gửi vào thơ cho đẹp

Dù sao mình cũng một thời thắm thiết

Một tình yêu trong sáng thật cao sang.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ