TRÙNG QUANG MẠT VẬN

 TRÙNG QUANG MẠT VẬN

Duy Sac 2003


Quân Trần thất bại thảm thương

Rất nhiều danh tướng sa trường bỏ thây

Thế cục khó cách nào xoay

Vua tôi phải chạy hết vào Nghệ An

Tình hình quả thật nguy nan

Lương thực mỗi lúc lại càng tiêu hao

Giặc Minh tiến đánh ào ào

Khí thế vũ bão không gì thể ngăn

Biết bao khốn khổ, nhọc nhằn

Trùng Quang lo lắng vì quân ít dần

Vua bèn hội họp quần thần

Bàn mưu tính kế phản công trở về

Truyền rằng thế giặc chẻ tre

Chúng ta lại thiếu thuyền bè, ngựa, voi

Trương Phụ sắp đánh tới rồi

Chẳng lẽ chờ chúng đến nơi bắt mình

Bây giờ hội ý các khanh

Tìm xem có cách gì mà chống đây

Đặng Dung rằng cảnh tình này

Quân ta chắc khó có ai ngăn thù

Kính mong cùng với Quan Gia

Cho thần một nửa số quân hiện còn

Thần đem chút sức cỏn con

Toàn tâm toàn ý báo ơn Sơn Hà

Trương Phụ nếu tiến đánh ra

Trận này hắn phải bước qua xác thần

Trong lòng vua rất phân vân

Đi đi lại lại nhiều lần suy tư

Đặng Dung rằng nếu chần chừ

Thần e cơ hội kể như không còn

Bởi ta đã hết lương ăn

Rất nhiều tướng sỹ đầu hàng quân Minh

Kính mong thánh thượng thuận tình

Để thần cống hiến sức mình một phen

Mọi người căng thẳng hội đàm

Nguyễn Súy đứng dậy thưa rằng có tôi

Dù sao đường đã cùng rồi

Toàn tâm toàn ý đánh thôi sợ gì

Quan Gia xuống chiếu ngay đi

Nếu mà chậm trễ chắc là chết thôi

Vua rằng ta đã hiểu rồi

Đặng Dung, Nguyễn Súy bề tôi trung thành

Ta nghe theo ý các khanh

Bây giờ ta lệnh các người cầm quân

Cố sao vực dậy tinh thần

Đánh nhau một trận vẻ vang với đời

Ta tin tưởng ở hai ngươi

Hãy đi huy động hết người về đây

Quyết tâm đánh thắng trận này

Phải cho bọn giặc biết tay một lần

Hai ngươi hãy tập họp quân

Chỉnh đốn đội ngũ xong rồi xuất binh

Ta đây cùng với Triều Đình

Chắc là phải lánh tạm về Hóa Châu

Dung và Súy vái dập đầu

Trùng Quang lấy ấn ra trao hai người

Lời rằng nay phút tàn hơi

Ta hổ thẹn với nhiều đời tổ tông

Oai danh hào khí nghiệp Trần

Không ngờ con cháu phá tan hết rồi

Các khanh mau chóng đi thôi

Nếu mà thất bại là trời diệt ta

Xem như một dải Sơn Hà

Từ đây không thể về ta nữa rồi

Bây giờ ta phải đi đây

Các khanh bảo trọng, hẹn ngày thành công

Sau nhiều chiến thắng liên hoàn

Quân Minh ra vẻ là không sợ gì

Phụ rằng cái bọn man di

Lũ người như chúng khác gì cỏ cây

Cỏn con một cái xứ này

Cũng dám xưng Đế ra oai nữa à

Các ngươi bắt hết cho ta

Già , trẻ, lớn, bé, đàn bà không tha

Bắt về phục vụ Triều Ca

Vơ vét sạch sẽ lụa là, ngọc, châu

Kẻ nào còn dám đối đầu

Giết không thương tiếc, chặt đầu thị uy

Bỗng dưng thám mã báo về

Rằng là phát hiện hướng đi quân Trần

Khoảng chừng có bốn vạn quân

Thủy bộ hai hướng đến gần đại doanh

Phụ rằng một đám tàn quân

Chắc là bọn chúng không còn đường lui

Quân lương chắc cạn sạch rồi

Cho nên liều mạng đến đây nộp mình

Lệnh cho đánh trống điểm binh

Các tướng nhận lệnh điều hành ba quân

Đánh cho lũ mọi họ Trần

Không còn một mống quân nào thì thôi

Trong doanh trống đánh liên hồi

Quân Minh tập họp về nơi soái kỳ

Phụ rằng nay bọn man di

Lại dám tụ tập quay về đánh ta

Toàn quân ra cửa Sái Đà

Cùng ta giết giặc để mà lập công

Phụ liền khoác áo giáp đồng

Tay cầm trường kiếm thúc quân lên đường

Quân Minh đánh trống khoa trương

Ra sông Ái Tử giương buồm tấn công

Từ xa nhìn thấy quân Trần

Thần cơ đồng loạt ầm ầm nổ vang

Quân Trần dàn trận hàng ngang

Hai bên bắn pháo đì đoàng về nhau

Phụ cho thuyền lớn đi đầu

Lính dùng sang pháo bắn sang quân Trần

Đặng Dung ra lệnh cho quân

Dùng hỏa tiễn bắn vào thuyền giặc Minh

Hai bên xen kẽ đội hình

Thủy binh cận chiến lao vào chém nhau

Người lòi ruột, kẻ bay đầu

Giáo, gươm, va chạm tiếng kêu hãi hùng

Mấy giờ chém giết lung tung

Xác người lớp lớp ngẽn dòng con sông

Quân Trần càng đánh càng hăng

Trương Phụ thấy vậy lấy làm rất lo

Lệnh rằng lấy súng thần cơ

Bắn vào thuyền lớn cắm cờ Trùng Quang

Đặng Dung nhìn vậy bàng hoàng

Ra hiệu Nguyễn Súy lui quân trở về

Dung đem quân bộ rút đi

Hẹn với Nguyễn Súy hiệp đồng tấn công

Quân Minh bị bỏ giữa dòng

Bọn chúng đổ bộ tấn công lên bờ

Đặng Dung lùi tít ra xa

Ông cho binh phục ven bờ cỏ lau

Quân Minh sau trận đối đầu

Có phần mệt mỏi và hao hụt nhiều

Nhưng mà Phụ rất tự kiêu

Lệnh cho quân lính phải liều xông lên

Phụ ngồi ở giữa soái thuyền

Ngang nhiên uống rượu và xem hát hò

Đặng Dung quan sát từ xa

Ông dùng thuyền nhỏ bơi ra soái thuyền

Trăm quân cảm tử xông lên

Tay cầm đoản kiếm lao vào rất nhanh

Phụ đang thưởng thức đàn tranh

Bỗng nhiên một toán lính canh chạy vào

Rằng là thích khách cầm đao

Chúng đã giết chết biết bao nhiêu người

Tướng quân mau chạy đi thôi

Quân ta bị phục binh rồi , rất nguy

Phụ liền rút kiếm tức thì

Đặng Dung nhảy đến giết đi mấy người

Dung nhìn thấy Phụ bèn cười

Rằng nay ta phải giết ngươi báo thù

Phụ rằng ngươi bớt ba hoa

Kẻo không lại biến thành ma bây giờ

Đúng là ngươi có gan to

Quỷ kế dẫn dụ quân ta lên bờ

Nhưng nay ngươi đối diện ta

E rằng mi sẽ khó mà thoát thân

Dung liền xông tới bất thần

Song đao vun vút tấn công liên hồi

Phụ nào có phải dễ chơi

Hắn vung trường kiếm, xoay người phản công

Đôi bên giáp chiến nhiều vòng

Hơn ba mươi hiệp chưa phân rõ tài

Đặng Dung đánh rất hăng say

Song đao uyển chuyển múa may không ngừng

Phụ là tướng giỏi võ công

Cho nên đánh trả đến cùng chẳng thua

Đột nhiên Phụ ngó trên bờ

Thấy quân Minh bị đánh thua chạy dài

Tình hình có vẻ không hay

Phụ nhún người phóng xuống ngay một thuyền

Lính chèo một mạch như điên

Đặng Dung thấy vậy xuống thuyền đuổi theo

Giữa dòng, thuyền gãy tay chèo

Đặng Dung tiếc nuối nhìn theo mà buồn

Bất ngờ Trương Phụ phản công

Chiến thuyền của giặc đánh vòng từ sau

Đặng Dung, quân ít đối đầu

Ông ra lệnh rút quân mau lên bờ

Quân Minh đánh trống reo hò

Đuổi theo một đoạn xong là rút ngay

Đặng Dung buồn bã cả ngày

Ông tìm Nguyễn Súy hỏi ngay quân tình

Hỏi dò quân lính xung quanh

Rằng là Nguyễn Súy sao đành bỏ ta

Bây giờ Trương Phụ chạy xa

Cơ hội giết hắn thế là công toi

Sau khi lên lại bờ rồi

Nguyễn Súy mới đến tới nơi than rằng

Quân Minh chúng đánh quá hăng

Quân ta ít quá, tôi đành thoái lui

Dù sao hắn cũng chạy rồi

Phần nhiều do lỗi của tôi chần chừ

Dung rằng đại sự đã hư

Xem như vận của nước ta tận rồi

Ta về củng cố lại thôi

Mọi việc phó mặc ý trời xem sao

Phụ về doanh trại thở phào

Hắn ta tức tối thét gào cả lên

Truyền rằng phải trả thù liền

Hoàng Trung nhận lệnh dẫn quân mở đường

Quân Minh bắn pháo khuếch trương

Hùng hùng hổ hổ như phường sói lang

Đặng Dung nói Nguyễn Súy rằng

Trận này chắc sẽ khó khăn vô cùng

Ngài xem có kế gì không

Liệu quân ta chống kẻ thù ra sao

Súy rằng chưa biết thế nào

Nhưng phải liều chết chứ sao bây giờ

Tôi cho thích khách của ta

Tiếp cận Trương Phụ để mà giết đi

Nhưng nay chưa có tin gì

Có lẽ bọn chúng đã đi luôn rồi

Phụ trong thuyền soái nghỉ ngơi

Thình lình có tiếng chân người rất êm

Cho nên Phụ cảnh giác liền

Hắn gọi quân lính đến bên dặn dò

Rằng theo linh cảm của ta

Hình như thích khách rất là gần đây

Chúng đang trên soái thuyền này

Các ngươi phải bắt về ngay tức thì

Kẻo mà chậm trễ là nguy

Bọn chúng phóng hỏa vậy thì chết ta

Nghe xong bọn lính tỏa ra

Chúng đi lùng sục chẳng chừa một nơi

Quả nhiên thích khách ba người

Họ đã ẩn nấp xong xuôi cả rồi

Chỉ chờ cơ hội mà thôi

Thế nhưng bại lộ hết rồi còn đâu

Phụ rằng bắt chúng khai mau

Kẻ nào ngoan cố, chém đầu treo lên

Hai người vội tự sát liền

Thích khách còn lại van xin thỉnh cầu

Phụ rằng mi hãy khai mau

Bọn người Nguyễn Súy chạy đâu cả rồi

Thích khách bèn kể đầu đuôi

Chỉ điểm vị trí nơi người của ta

Trương Phụ liền thả hắn ra

Ban cho vàng bạc gọi là thưởng công

Phụ truyền mau gọi Hoàng Trung

Về ngay dưới trướng để bàn quân cơ

Trung liền nhận lệnh quay về

Vội vàng vào trướng để nghe tình hình

Phụ rằng thân một tổng binh

Mi lại lơi lỏng canh phòng thế ư

Hay là mi bị mắt mờ

Suýt một chút nữa là ta mất đầu

Chuyện này mi giải thích sao

Thích khách chúng nó đã vào tận nơi

May ta phát hiện kịp thời

Nếu không thì đã đầu rơi không còn

Trung rằng trình với tướng quân

Tôi đang nhận lệnh đi tuần khắp nơi

Truy lùng bọn chúng nhiều ngày

Không ngờ thích khách đến ngay chỗ ngài

Chắc là Nguyễn Súy làm đây

Thật là tắc trách, xin ngài bỏ qua

Phụ rằng nói thế được à

Quân Pháp đâu dễ mà tha tội này

Nếu như ta chết hôm nay

Rồi ai ghánh trách nhiệm này thay ta

Tổng binh làm việc vậy à

Người đâu dẫn hắn đem ra pháp trường

Các người nhìn đó làm gương

Ba quân chuẩn bị lên đường theo ta

Lần này ta quyết không tha

Càn quét tất cả, chó gà diệt luôn

Quân Minh đồng loạt giương buồm

Truy lùng tìm diệt quân Trần khắp nơi

Đặng Dung biết được tin rồi

Liền cho quân đội rút lui vào rừng

Nguyễn Súy tìm gặp Đặng Dung

Hai quân kết hợp lại cùng với nhau

Súy rằng giặc đã bắc cầu

Vượt sông Ái Tử tiến sâu vào rừng

Chúng ta giờ cạn sạch lương

Tướng quân xem có con đường nào không

Ở đây chẳng có ruộng đồng

Làm sao lấy gạo nuôi quân bây giờ

Đặng Dung rằng quả đáng lo

Đành liều chết chứ bây giờ tính sao

Từ xa, quân báo chạy vào

Rằng Nguyễn Cảnh Dị đem theo quân về

Tàn binh lếch thếch lê thê

Ai cũng rách rưới thật là thảm thương

Dị rằng Mộc Thạnh chặn đường

Giặc Minh đông lắm không đương nổi rồi

Chúng ta tìm cách chạy thôi

Quan Gia không rõ hiện thời ở đâu

Ba người ai nấy cũng rầu

Bất ngờ Trương Phụ ở đâu xông vào

Quân Minh súng ống giương cao

Chúng dùng sang pháo bắn vào quân ta

Rơi vào tình thế bất ngờ

Tướng Nguyễn Cảnh Dị xông pha tuyến đầu

Đặng Dung yểm trợ phía sau

Tượng binh mười thớt bắt đầu xung phong

Hai quân giáp trận trên đồng

Giặc Minh bây chặt vòng trong vòng ngoài

Nguyễn Súy vội thoát đi ngay

Ông ta bỏ chạy thật nhanh vào rừng

Đặng Dung quyết tử kiên trung

Tướng Nguyễn Cảnh Dị anh hùng chẳng thua

Đánh nhau hết một canh giờ

Quân Minh đã giết quân ta rất nhiều

Biết mình sức chẳng bao nhiêu

Đặng Dung , Cảnh Dị đánh liều giải vây

Nhưng mà tình thế lúc này

Anh hùng cũng phải bó tay thật rồi

Giặc Minh bố ráp khắp nơi

Thần cơ, sang pháo bắn người tan thây

Cánh đồng xác chết phơi đầy

Đặng Dung, Cảnh Dị phá vây không thành

Tiếc cho hai đấng hùng anh

Sa cơ nên đã trở thành tù binh

Sau khi làm chủ tình hình

Trương Phụ cho giết hàng binh rất nhiều

Phụ nhìn Cảnh Dị mới trêu

Rằng trang dũng tướng Trần Triều đây sao

Hôm nay đáng mặt anh hào

Nếu ngươi muốn sống hãy mau đầu hàng

Rồi đây ta bắt Trùng Quang

Vua tôi cả lũ về làm gia nô

Nghe đồn Giao Chỉ năm xưa

Đánh bại Mông Cổ uy danh lắm mà

Rồi thì Hào Khí Đông A

Sao nay nông nỗi lại ra thế này

Đại Minh Thiên Tử ta đây

Có lòng nhân đức thương người thế cô

Ngô Hoàng từng có dặn dò

Rằng ta phải biết chăm lo dân tình

Tránh cho các cuộc đao binh

Để trăm họ được thái bình làm ăn

Bọn Hồ cùng với bọn Trần

Không biết liệu sức cho nên khổ đời

Ngươi hàng thì sẽ sống thôi

Ta cho ngươi hưởng cuộc đời ấm no

Nếu như ngoan cố hồ đồ

Ta sẽ tùng xẻo xong là lột da

Phụ cười ra tiếng khà khà

Vẻ rất tự mãn tỏ ra khinh người

Dị rằng ta muốn giết ngươi

Nhưng mà đáng tiếc ý trời chưa cho

Hôm nay thất thế sa cơ

Người nam anh dũng há mà sợ chi

Chết thì chết có là gì

Nếu ta còn sống sẽ đi báo thù

Nhục này hận đến ngàn thu

Muôn dân Đại Việt sẽ thù các ngươi

Nước ta không có thiếu người

Anh hùng có ở khắp nơi rất nhiều

Xem ngươi cười được bao lâu

Ta dù có chết chẳng đầu hàng mi

Phụ rằng ngươi quá ngu si

Chết rồi thì biết cái gì nữa đây

Người đâu treo hắn lên cây

Moi gan, mổ bụng, thịt bày ra mâm

Kẻ nào còn dám lắm mồm

Lăng trì xử trảm bỏ trong vạc dầu

Cảnh Dị bị chết khổ đau

Một trang dũng tướng hàng đầu hy sinh

Anh hùng vì nước quên mình

Trùng Quang mạt vận sử xanh u buồn.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ