HOÀNG HÔN
HOÀNG HÔN
Duy Sắc 2016
Trời không mây, liu riu làn gió lạnh
Sông Sài Gòn lơ đễnh sóng vào bờ
Con chim non xa tổ hót bơ vơ
Thuyền mấy chiếc đang trông chờ lữ khách
Tiếng còi tàu giận hờn ai cứ trách
Ngoài đường kia những mạch sống quay cuồng
Nhà thờ nào vừa mới dứt hồi chuông
Nắng phủ xuống đỏ au từng chiếc lá
Bến Thủ Thiêm lố nhố mấy khóm nhà
Khu đô thị đang trên đà phát triển
Những con tàu mơ màng mùi sóng biển
Ta mơ gì trong những chuyện ngày mai
Hồn hoang vu trước những vệt nắng dài
Hoàng hôn ấy phải chăng là hết nắng
Liệu ngày mai còn chiều nữa hay chăng
Để ta lại nhớ đến nàng Tôn Nữ
Một mối tình mong manh nhưng chưa vỡ
Một giấc mơ nơi vọng tộc danh gia
Mơ cao nên cay đắng cuộc đời ta
Tuy chưa ngã nhưng người đau ê ẩm
Nhiều năm rồi tình vẫn ủ âm thầm
Nàng cứ vậy lặng câm mà chịu đựng
Bao tai tiếng khổ đau nàng đã hứng
Toàn bộ đều do mình gây nên cả.
Hoàng hôn như màu mắt của em ta
Khi nàng khóc lúc chiều tà tiễn biệt
Nước mắt cứ đôi dòng tuôn thắm thiết
Bờ môi run không biết nói câu gì
Trong buổi chiều hai đứa đã chia ly
Ta không biết nghĩ sao cho tốt cả
Đời nó cuốn càng ngày càng vội vã
Nàng với ta như Chức Nữ Ngưu Lang
Chiều Đà Lạt mình từng đã lang thang
Nhiều chiều lắm cũng hồn hoang dại dột
Ta tìm mãi chưa thấy ai thật tốt
Để ta trao cho nốt nửa đời này
Nhiều chiều đều giống với buổi chiều nay
Ta lại để hồn hoang vu phiêu bạt
Hoàng hôn kia chưa hẳn là nắng tắt
Nó khởi đầu cho mới một vòng xoay.

Nhận xét
Đăng nhận xét