CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA
CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA
Duy Sắc
Chiều mưa dai dẳng lê thê
Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu
Đò ngang , đò dọc đi đâu
Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai
Nghe trong hát khúc Nam Ai
Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê
Nam Bình u uất tràn trề
Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn
Hàng cây ủ rủ nỗi buồn
Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không
Rêu phong hàng cột lầu hồng
Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần
Ngọ Môn nín lặng tần ngần
Thời gian như vẫn đang còn vấn vương
Rêu xanh bám những mảng tường
Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn
Lữ khách tìm chi lang thang
Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa
Thái Hoà điện vắng như chùa
Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa
Cầu Trung Đạo bóng ai qua
Nhìn sao lạ quá hay là người xưa
Điện Càn Thành người về chưa
Chắc còn đang bận say sưa ngự triều
Càn Chánh điện nhìn tiêu điều
Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường
Khôn Thái điện vắng người thương
Dư âm của những đêm trường nhớ nhung
Hay người viếng Trường Sanh cung
Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên
Cung Diên Thọ đang sáng đèn
Người dâng lên chén rượu mừng mẫu thân
Miếu thờ người ghé dừng chân
Cung nghinh đang khấn nhớ về tổ tiên
Trong cơn rét mướt triền miên
Thành xưa phảng phất gợi miền nào đây
Vườn thượng uyển lác đác cây
Những chiếc cửu đỉnh ứ đầy nước mưa
Tàn phai hết những dấu xưa
Huế đã khép cửa một thời vàng son
Bao lần trăng khuyết lại tròn
Hỏi nàng Tôn Nữ có còn đó chăng
Để người lữ khách mơ màng
Hồn thơ lai láng trong chiều mưa bay.

Nhận xét
Đăng nhận xét