ĐÊM XUÂN ĐÀ LẠT
ĐÊM XUÂN ĐÀ LẠT
Thơ Duy Sắc 2006
Đêm Đà Lạt trời u buồn
Hàng thông rả rích đang tuôn nỗi sầu
Giờ mình chẳng biết đi đâu
Đi nhiều mỏi hết hai đầu gối chân
Yêu người người lại chẳng cần
Yêu mình thì thấy bản thân bất tài
Vậy giờ mình biết yêu ai
Không yêu rồi sẽ tương lai thế nào
Chợ đêm rực rỡ hoa đào
Trái cây tươi rói ngọt nào mùi hương
Khách du lịch đầy cả đường
Sao mình cảm thấy chán chường tấm thân
Tết nhất đang đến rất gần
Người ta rần rần mua sắm , vui chơi
Ta ngồi vẻ mặt chán đời
Liệu người ta có nói lời chê bai
Thôi mặc kệ, bỏ ngoài tai
Dù gì cũng phải nhịn thôi lúc này
Người ta khéo léo đôi tay
Họ làm ra được cái này cái kia
Tiền bạc họ kiếm lia chia
Rủng rà rủng rỉnh nhìn kìa phát mê
Thân mình tay trắng ê chề
Tính nết cẩu thả lề mề lo ra
Sao mà sánh với người ta
Đúng mình thật là quá tệ trời ơi
Tại sao mình lại than trời
Than mình mới đúng chứ trời nào đây
Ô kìa trăng ở ngọn cây
Mày có thích Tết xuống đây chơi nào
Chắc chỉ mày chơi với tao
Tao không có một bạn nào hết trơn
Có mày tao sẽ vui hơn
Đêm xuân Đà Lạt cô đơn quá chừng.

Nhận xét
Đăng nhận xét