MÙA HOA DÃ QUỲ
MÙA HOA DÃ QUỲ
Xe anh đang leo đèo Bảo Lộc
Những đồi chè thấp thoáng xa xa
Sim nở hoa tím mấy cung đèo
Sương giăng bủa che vài chóp núi
Nghe em kể mùa hoa cúc dại
Loài cây hoang mọc khắp núi rừng
Anh chưa thấy bóng loài hoa ấy
Hay tại vì mình chửa có duyên
Đường uốn éo, sụt trồi lên xuống
Mây va vào ô kính như sương
Tự nhiên tai anh giống bị ù
Cảm giác tiếng o o rất lạ
Quanh co mãi xe vào Bảo Lộc
Hai bên đường rẫy bắp xanh tươi
Màu vàng rực triền đồi phía trước
Dã quỳ kia chào đón tình ta.
Nắng đang khuất sau những khóm lau
Làn sương lạnh nhuộm màu rét mướt
Anh mơ: “ ta đi trên đồi cỏ
Gió rung rinh khóm cúc ven đường
Chiều Bảo Lộc màu trời bàng bạc
Ta cầm tay cùng hát ngêu ngao
Hương dã quỳ phảng phất ngọt ngào
Mùi cỏ dại nồng nàn chẳng kém
Em cười với cái nhìn thật lém
Rằng nơi đây cảnh đẹp, trong lành
Hai đứa mình có mái nhà tranh
Mình xây đắp gia đình giản dị
Anh không nói cúi đầu suy nghĩ
Tương lai kia em nói cho vui
Đời cần có cơm ngon áo đẹp
Không mơ màng như cánh Dã Quỳ
Em cầm một cành hoa vò nát
Em chạy đi anh phải đuổi theo
Gió mang theo hơi thở núi rừng
Mình lăn lộn vui đùa trên cỏ
Cao nguyên đẹp nắng chiều loang đỏ
Hoa dã quỳ rộ vàng rực rỡ
Tình yêu mình đẹp sao ngày đó
Ta bên nhau quấn quýt trời mơ”.
Nay xe anh qua đèo bảo Lộc
Nỗi nhớ em bất chợt dâng trào
Tiếng gió rít ngỡ lời em nói
Tim nhói đau khi ghé Phi Nôm
Hoa Dã Quỳ phủ vàng phố núi
Anh cố nhìn xem có dáng em
Những câu thơ còn đang viết dở
Gió thổi bay đi những chữ tình
Chiều hôm đó, trời vàng héo hắt
Những đồi thông thủ thỉ tâm tình
Sương giá buốt luồn vào hơi thở
Gió cao nguyên mang nỗi nhớ về
Bao lần ấy đều là lỡ hẹn
Không hiểu sao, anh chỉ ngang qua
Nhà em đó khuất trong xóm núi
Anh chỉ nhìn ao ước từ xa
Đêm Đức Trọng sao cô đơn lạ
Tiếng dế kêu ray rứt gọi nhau
Lũ mèo hoang quằn quại lửa tình
Gió luồn khe tưởng tiếng ma rừng
Anh đứng mãi nhìn về Bắc Hội
Những ngọn bơ đánh dấu nhà em
Tuôn nước mắt bước đi lặng lẽ
Ánh trăng soi bóng kẻ lang thang
Anh im lặng nhìn trời đen kịt
Một màu đen bao phủ tình ta
Anh tự ngẫm sao mình không đến
Chợt nhận ra mình chẳng là ai
Ở nơi ấy minh không là khách
Nào có ai muốn đón tiếp mình
Ta như kẻ không nhà phiêu dạt
Rồi người ta sẽ đuổi mình đi
Hoa cúc dại rụng vàng vạt áo
Chợt nhớ rằng em tự ví mình
Như hoa dại ven đường, em khóc
Em buồn vì em sẽ cô đơn
Anh nào biết em đang trăn trở
Có hay chăng tiếp tục cuộc tình
Một ngày kia em bỗng bặt tin
Anh mới hiểu tình mình đã hết
Anh cố tìm để nói lý do
Nhưng đã muộn vì ta xa lạ
Em buồn lắm, khóc khô nước mắt
Anh ngậm ngùi nhớ ký ức buồn
Ta im lặng kể từ ngày ấy
Tính đến nay đã ngót năm năm
Anh chỉ biết nhìn em qua ảnh
Tự nhủ lòng có thể sẽ quên
Những kỷ niệm tình mình còn đó
Anh âm thầm gặm nhấm dư âm
Qua những phố hai ta từng hẹn
Những lối xưa mình đã đi qua
Anh cũng biết tại mình tất cả
Những tháng năm anh bỏ mặc em
Để em buồn tủi phận hàng đêm
Nhiều thất vọng dâng thành tuyệt vọng
Buồn cũng vậy, anh đành im lặng
Tình chúng mình anh viết thành thơ
Để mỗi đêm, anh đem ra đọc
Biết rằng mình cũng đã từng yêu
Em từng bảo: “rằng em mắc nợ
Nên bây giờ em trả nợ anh”
Nhưng anh nghĩ là anh mới nợ
Vì nợ em nên phải yêu em
Anh nhớ lại có lần em nhắn
“Rằng mai này em sẽ đi tu
Nếu tình ta mà lỡ không thành
Em ở vậy chăm lo ba mẹ”
Câu nói ấy như là nhát kiếm
Nó xuyên vào ngay giữa tim anh
Anh chỉ biết cầu trời phù hộ
Trọn đời này em mãi bình an
Không ai biết mình yêu nhau vậy
Ta đã yêu quên cả thời gian
Bỏ qua hết lời khuyên người lớn
Để sau cùng hai đứa đắng cay
Anh xem bói nhân duyên tiền định
Họ nói rằng ta sẽ biệt ly
Nếu hai đứa cố là sẽ khổ
Thật không ngờ lại đúng không sai
Anh có hỏi một ông tu sĩ
Rằng tình ta là mối nghiệp duyên
Thế cho nên vừa gặp đã yêu
Nghiệp nó đã dẫn đường chỉ lối
Đúng, mà lạ, anh hay tự hỏi
Tại sao ta lại hút vào nhau
Dù mới chỉ một lần gặp gỡ
Hai người dưng rất lạ lại thương
Chưa biết em, anh đã từng mơ
Một cô gái từ trong cổ tích
Nét hao hao rất giống như em
Gọi anh bằng hai tiếng “cố nhân”
Rồi ngày đó như ai xui khiến
Anh và em bất chợt gặp nhau
Anh cứ ngẫm chuyện này rất lạ
Có phải em trong những giấc mơ
Em cũng biết đó là định mệnh
Đã có lần em nói với anh
Sau ngày đó lần đầu gặp gỡ
Không hiểu sao em lại yêu anh
Tình kỳ lạ gặp nhiều ngang trái
Bao thị phi tai tiếng xung quanh
Em chịu khổ một mình dằn vặt
Anh cũng buồn bởi lắm dèm pha
Anh linh cảm có ai ngăn cản
Họ vô hình không thể nhận ra
Nhưng nghiệp dẫn ta vào luyến ái
Để cả hai phải chịu khổ đau
Có nhiều lúc anh mong gặp gỡ
Bỗng ở đâu nhiều chuyện xảy ra
Anh sực nhớ mình quên lời hẹn
Thế là ta khoảng cách càng xa
Lúc túng thiếu, hai bàn tay trắng
Em luôn khuyên anh cố gắng lên
Em không sợ đôi mình nghèo khó
Mà chỉ lo duyên phận không thành
Đêm hôm ấy, đường khuya vắng lặng
Em cầm tay và nói: “em thương”
Đừng lo nghĩ cho em nhiều quá
Ăn nhiều vào để có sức làm
Anh bươn trải nhiều năm vất vả
Chỉ mong sao cuộc sống khá lên
Nhưng chắc bởi do mình kém cỏi
Bao giấc mơ ấp ủ chưa thành
Nhớ em lắm, nhiều đêm không ngủ
Dự định là sẽ phải gặp nhau
Nhưng trục trặc ở đâu lại đến
Có nhiều hôm, anh cứ lang thang
Anh không biết làm sao giải thích
Dù trong lòng luôn muốn gặp em
Mặc nỗi nhớ dày vò mỗi tối
Anh vùi vào công việc để nguôi
Nay anh nghĩ về thời gian trước
Để ngộ ra xem có đúng không
Mối tình ta có phải Nghiệp Duyên
Hay ta đã hẹn nhau từ trước ?
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku
Nhận xét
Đăng nhận xét