NÀNG THƠ
NÀNG THƠ
Duy Sắc
Chiều mưa xứ Huế năm xưa
Hoàng Thành hoang vắng, lưa thưa bóng người
Mình ta rảo bước rong chơi
Trên nền phế tích một thời vàng son
Dư âm ngày cũ vẫn còn
Đền đài, lầu các nét son phai dần
Ta đi ngơ ngẩn bước chân
Tinh thần nặng trĩu, lòng buồn nao nao
Thình lình có trận mưa rào
Ta nép vào góc lầu cao ngói vàng
Cảnh quan ảm đạm điêu tàn
Tự nhiên cảm tác ta làm bài thơ
Rằng: “Nay cảnh đã khác xưa
Cố nhân còn đó hay là chưa đi
Phải chăng luyến tiếc điều chi
Trải bao mưa nắng còn gì nơi đây
Hoa viên tàn úa cỏ cây
Lầu son, gác tía phủ đầy dây leo
Cố cung buồn tẻ eo sèo
Không còn Nhã Nhạc hát câu khải hoàn
Chiến công xưa đó còn vang
Một thời Tiên Chúa Nguyễn Hoàng nam chinh
Đại Việt từ ấy vươn mình
Giang Sơn gấm vóc có hình hôm nay
Nghiệp xưa tiên tổ dựng xây
Cơ đồ rạng rỡ càng ngày vươn lên
Có ai còn nhớ đến tên
Có ai còn nhớ tháng năm oai hùng
Một thời ngang dọc kiếm cung
Một thời oanh liệt kiêu hùng Đại Nam
Hôm nay còn Huế điêu tàn
Ngọ Môn phơi dưới thời gian vô tình
Lầu Hồng phủ kín rêu xanh
Lầu xanh rong cũng buông mành đong đưa
Hết rồi dĩ vãng xa xưa
Chỉ còn tàn tích nắng mưa bao mùa"
Trời kia vừa ngớt cơn mưa
Ta đi lui tới xong về nghỉ ngơi
Vừa xong một chuyến rong chơi
Ta bên chén rượu và cười với trăng
Ngẫm đời ai đủ trăm năm
Để mà thấy hết thăng trầm nhân sinh
Thời gian nó thật vô tình
Ta rồi cũng sẽ tan hình bóng thôi
Nghĩ xong ta lại nhìn trời
Rượu cay mấy chén cho đời nó say
Nửa đêm hồn vía bay bay
Ta mơ mình đã thấy ai bên mình
Nàng là cô gái rất xinh
Đoan trang thục nữ thân hình mảnh mai
Vấn khăn, tóc búi trâm cài
Xiêm y là bộ áo dài thướt tha
Vải là gấm đỏ, thêu hoa màu vàng
Nhìn nàng cốt cách cao sang
Tay nàng ôm sách Hán văn rất dày
Nàng nhìn ta thật đắm say
Rồi nàng khé bảo: "Em đây nhớ người
Xa nhau biền biệt lâu rồi
Nay người quay lại đúng nơi em chờ
Mẫu Đơn đã nở bao mùa
Lòng em một dạ đợi chờ sắt son
Những khi tràn nỗi cô đơn
Em thường đứng cạnh hồ sen nhớ người
Em hay khấn Phật cầu trời
Cầu xin phúc đến cho người bình an
Duyên ta nhiều kiếp lỡ làng
Kiếp này không thể dở dang đoạn trường"
Ta rằng: " Nàng ở cõi âm
Ta nào có biết được nàng là ai
Nói chi ra những chuyện này
Nhân duyên gì đó chẳng ai tỏ tường
Xin nàng hãy rủ lòng thương
Nếu là ma quỷ xin đừng trêu ta
Tính ta vốn rất thật thà
Làm thơ cũng chỉ chẳng qua đỡ buồn
Nếu ta có nói ngông cuồng
Xin nàng đừng trách, ta không cố tình
Nếu nàng là đấng thần linh
Xin nàng đừng quở đừng hành thân ta"
Nàng rằng: "Em chẳng phải ma
Thần cũng không phải mà là vợ anh
Duyên ta là mối duyên lành
Vốn từ nhiều kiếp ta bên nhau rồi
Kiếp này lại hẹn gặp thôi
Tuy rằng đau khổ xong rồi cũng qua
Chúng mình sẽ ở chung nhà
Nửa đời sau mối duyên ta mới thành
Vì người lận đận công danh
Gia đạo rắc rồi nên đành cách xa
Đó là cái số đôi ta
Ý trời đúng vậy chẳng là có sai
Dẫu rằng ta lắm đắng cay
Nhưng tình yêu vẫn chẳng ai chia lìa"
Ta rằng: " Nàng nói lạ kỳ
Nhân duyên gì hả, thôi đi nhanh giùm
Ta nghe nàng nói lung tung
Những câu chuyện đó thật không thể nào
Nếu như nàng có nỗi đau
Oan tình gì đó ta cầu siêu cho
Chứ đừng nói chuyện vòng vo
Hay ta say rượu nên mơ hoang đường
Tính ta nó cũng ẩm ương
Đôi khi suy nghĩ cũng thường mông lung
Nhưng ta còn tỉnh chưa khùng
Nên thôi chuyện đó nàng đừng nói thêm"
Nàng rằng: " Người phải tin em
Đây là duyên nợ của em với người
Chuyện này đâu phải chuyện chơi
Tất cả duyên phận ý trời đã gieo
Giàu sang cho đến khổ nghèo
Đều là số phận trời cao an bày
Vợ chồng là nợ trả vay
Oan gia trái chủ có ngày gặp nhau
Em không lừa dối người đâu
Chúng ta duyên phận có nhau nhiều đời
Kiếp này lại gặp nhau thôi
Nhưng đây không phải là đòi nợ nhau
Bởi vì ta đã thương nhau
Nhớ nhau nên mới tìm nhau truyền kỳ
Người đừng có đuổi em đi
Bởi em không biết sẽ đi đường nào
Linh hồn ta đã có nhau
Tuy hai mà một, đi đâu bây giờ
Biết người rất thích làm thơ
Em cầm cuốn sách ghi thơ của người
Trong này ghi chép nhiều đời
Biết bao bài viết của người ở đây
Xin người đừng phụ tình này
Mẫu Đơn tên của em đây thật mà
Tính người tuy có trăng hoa
Nhưng người sâu sắc, rất là thủy chung
Hôm nay ta đã tương phùng
Hẹn ngày nào đó ta cùng bên nhau
Cùng người, em cạn chén sầu
Cùng người chia sẻ nỗi đau trong đời
Cùng người cay đắng lệ rơi
Cùng người chua xót cuộc đời đắng cay
Cùng người thỏa những đắm say
Cùng người trải những ngất ngây ái tình
Xin người đừng có vô tình
XIn người trân trọng chân tình của em
Xin người đừng có vô tâm
Xin người hãy nhớ tháng năm nồng nàn
Xin người đừng dối đừng gian
XIn người đừng có phũ phàng với em"
Ta rằng: "Nàng chớ nói thêm
Chuyện này kỳ lạ ta nên tạm dừng
Bởi ta không có biết nàng
Nếu có nỗi khổ thì nàng nói ra
Chứ đừng có quấy rối ta
Để làm khuấy động lòng ta thế này
Nàng rằng: "Em phải đi đây
Hẹn người gặp lại một ngày không xa"
Bàng hoàng kinh hãi trong ta
Giấc mơ kỳ lạ thật là khó tin
Hay đây là giấc mộng tình
Nó đã âm ỷ rồi hình thành nên
Bởi mình đơn chiếc bao năm
Thèm muốn có vợ rồi nằm mơ chăng
Tự nhiên nóng hết toàn thân
Mồ hôi ướt đẫm từ chân đến đầu
Sáng ra cảm thấy nhức đầu
Toàn thân rệu rã u sầu làm sao
Đêm qua ta có say đâu
Mới vài chén rượu thì đâu việc gì
Thật là quái dị quá đi
Duyên Âm mà phải thế thì cắt ngay
Chứ mà vướng mấy chuyện này
Cả đời ta sẽ chẳng ngày yên thân
Ta đi tâm trí bần thần
Không sao hiểu nổi ngọn nguồn chuyện kia
Chẳng hay mình đã nói gì
Kinh động thần thánh kinh kỳ năm xưa
Hoặc là những lúc trời mưa
Vong đi đi lảng vảng trú mưa với mình
Đúng là một chuyện linh tinh
Nó làm đầu óc của mình hoang mang
Bỏ qua câu chuyện mơ màng
Ta về thành phố còn làm kiếm ăn
Chuyện kia cũng đã nửa năm
Kể từ dạo ấy vẫn còn chiêm bao
Tự lòng ta hỏi tại sao
Cớ gì mà cứ chiêm bao thấy nàng
Một hôm ta bước lang thang
Đi qua con phố trên đường Hùng Vương
Dừng chân tại một cửa hàng
Họ bán cây kiểng để trang trí nhà
Ta vào hỏi chuyện mua hoa
Hai cô gái trẻ mời ta xem hàng
Họ nhìn ta cứ trân trân
Sao anh quen lắm, đã từng gặp chưa
Ta nghe liền lấy tay xua
Lầm sao quen được, ta chưa gặp mà
Bữa nay mới đến mua hoa
Hai cô có bán những hoa loại gì
Đưa tôi danh mục xem đi
Giá cả các loại, rẻ thì mới mua
Cô em với lấy me nu
Rằng đây anh ạ, thích mua cây gì
Nhưng em cũng thấy lạ kỳ
Trông anh quen lắm, tên gì vậy anh
Ta rằng: " Em nói linh tinh
Mới gặp mà lại nhận mình từng quen
Anh đâu nào có biết em
Bữa nay mới đến chỗ em lần đầu
Sao mà ta lại quen nhau
Thôi em đừng giỡn, nhức đầu quá đi
Em đâu có nói đùa chi
Nếu không quen vậy có khi lầm người
Ta nghe liền mới bật cười
Rằng: " Hai em vậy là người ở đâu
Cô em liền nói một câu
Em quê Đà Lạt, ở đầu đèo Phren
Đức Trọng là chính quê em
Nhà em xóm núi cũng gần Liên Khương
Anh đi mà đến Phi Nôm
Qua đường hai bảy rẽ vào vài cây
Bọn em thuê trọ gần đây
Nghỉ hè nên mấy bữa này làm thêm
Nhìn anh em thấy rất quen
Nếu đây là sự hiểu lầm thì thôi
Mong anh đừng nói quá lời
Anh mua gì cứ xin mời anh xem"
Ta nghe thì bớt ngạc nhiên
Nên bỏ qua chuyện luyên thuyên vừa rồi
Ta đi đến chiếc ghế ngồi
Lật từng danh mục xem rồi chọn cây
Đang ngồi ngắm nghía hăng hay
Có một ông bác vỗ vai nhẹ nhàng
Nhìn ông cũng rất đàng hoàng
Tuy người thấp bé nhưng sang quá chừng
Bác nhìn ta cứ trừng trừng
Tự nhiên ta thấy trong lòng nóng ran
Bác kia liền đến bên bàn
Bác nhìn ta rất ngỡ ngàng hồi lâu
Bác liền phán hẳn một câu
Rằng: " Ta từng đã gặp nhau đâu rồi
Hình như cậu có quen tôi
Để tao nhớ lại một hồi thử coi
Chắc ta đã gặp nhau rồi
Nhưng không nhớ được, thì thôi khỏi bàn"
Ta nghe giật bắn toàn thân
Bữa nay ta gặp sao toàn gì đâu
Ai mà quen biết hồi nào
Tự nhiên lại cứ bảo là từng quen
Ta rằng: " Bác cháu chưa quen
Hôm nay mới gặp mới quen lúc này
Chắc là bác lộn ai đây
Chẳng hay bác cũng mua cây về trồng"
Bác kia liền bảo là không
Tao đi ngang thấy định vào ngồi chơi
Mượn tạm một chỗ nghỉ ngơi
Nói đôi ba chuyện xong rồi đi ngay
Nhìn mi tao nhận ra ngay
Nhưng mà không biết gặp mày ở đâu”
Ta rằng: " Bác ở chỗ nào
Cháu bên quận bảy gần cầu Phú Xuân
Bác nhìn rồi mới nói rằng
Nhà tao hướng đó ở gần ngã tư
Tao hay đi bộ từ từ
Để tập thể dục từ nhà đến đây
Có quen mấy đứa bán cây
Chúng nó vui tính cũng hay bày trò
Thế nên tao vẫn hay ra
Bọn nhỏ rất thích nghe ta pha trò
Bây giờ tuổi cũng đã già
Vui thì vui chứ biết là ra sao
Nhìn mi tướng tá bảnh bao
Hào hoa phong nhã trí cao hơn người
Thôi nay cũng biết nhau rồi
Tao đây giới thiệu tên tao với mày
Tên Đương là chính tao đây
Tao vốn từng có những ngày vàng son
Cả đời ăn sướng ngồi trên
Nhưng vì thời cuộc nay còn nữa đâu
Biển xanh lại hóa nương dâu
Đời người mấy chốc không sao mà lường
Nhà tao ở cuối con đường
Hôm nào mi ghé vui, buồn sẽ chia"
Ta rằng: "Thôi cháu phải đi
Lần sau nếu có rảnh thì cháu qua
Bởi vì nhà cháu ở xa
Nên cháu về gấp kẻo mà kẹt xe
Bác Đương: “Thôi vậy mi về
Đây là danh thiếp của tao cho mày
Khi nào có muốn sang đây
Chỉ cần gọi điện tao đây sẽ chờ
Ta chia tay bác xong về
Trong lòng tự nhủ sẽ qua thăm nhà
Nửa đêm hôm ấy ta mơ
Mẫu Đơn lại đến bên ta thì thầm
Rằng: “Người đừng có giận em
Hôm nay em dẫn người lên thăm nhà
Để người ra mắt mẹ cha
Cho mình chính thức lại qua giao tình
Mẹ cha đồng ý chuyện mình
Hai ta nên nghĩa sẽ thành phu thê
Em là con gái thôn quê
Nơi miền sơn cước đừng chê em nghèo
Tình yêu em đã trót trao
Kiếp này nguyện sẽ bên nhau một đời”
Ta nghe chuyện quá lạ đời
Than rằng: “Sao khổ thân tôi thế này
Nàng đang nói chuyện gì đây
Ta làm sao lại cứ dây phải nàng
Thôi đừng trêu gẹo ta xin
Mong nàng đừng có làm phiền được không
Thực ra ta rất phiền lòng
Những gì nàng nói thật không thể nào
Nàng là yêu nữ ở đâu
Tại sao cứ ám cứ theo ta hoài
Ta còn sự nghiệp tương lai
Công danh còn lắm tháng ngày gian nan
Nàng đừng chèo kéo nhân duyên
Ta nghe không hiểu thật là chướng tai”
Nàng rằng: “ Em nói không sai
Số phận đã định thế này đó anh”
Nhà nàng ở giữa đồi xanh
Con sông nho nhỏ uốn quanh sau nhà
Nhấp nhô ngọn núi xa xa
Cỏ hoa thơm ngát thật là bình yên
Nàng rằng: “ Đây cảnh thần tiên
Đôi ta sẽ sống bình yên trọn đời
Hôm nay em muốn mời người
Trà sen là loại mà người rất mê
Chờ khi lúc mẹ cha về
Em sẽ thưa chuyện nói về tình ta
Mong người đừng có phụ ta
Nếu không dang dở tình ta với người
Rồi em đau khổ một đời
Sẽ tuôn nước mắt nhớ người mỗi đêm”
Ta rằng: “Thôi bớt đi em
Nàng đừng có cố nói thêm điều gì
Tại sao có chuyện lạ kỳ
Chúng ta có đã là gì của nhau
Gặp nàng vào lúc đêm thâu
Chỉ là mơ mộng, thôi nào ta xin
Mong nàng hãy để ta yên
Xin nàng lần nữa đừng phiền đến ta
Chuyện này mà nếu kể ra
Người ngoài họ sẽ chê ta bị khùng
Nàng rằng: “ Thôi vậy thì ngưng
Từ nay em sẽ quyết không tìm người
Mai đây nếu gặp em rồi
Xin người hãy nhớ những lời hôm nay
Duyên ta rồi sẽ đắng cay
Hẹn gặp người lại những ngày gần đây
Người trông cho rõ mặt này
Nếu không lúc đó lại ngồi suy tư
Tại sao đời giống như mơ
Và ta biết trước giấc mơ của mình”
Trông nàng có vẻ bực mình
Ta rằng: “ Đừng vậy, ta xin lỗi nàng
Bởi ta không rõ ngọn nguồn
Chuyện này kỳ lạ ta không hiểu nhiều
Nếu nàng không phải quỷ yêu
Là ta không phải nói liều vu oan
Biết nàng tính nết rất ngoan
Đoan trang, tinh tế, dịu dàng thướt tha
Chắc do tâm trạng của ta
Lo nhiều việc quá thế là hoang mang
Dù sao cũng đã biết nàng
Lâu nay cũng có thời gian chuyện trò
Nàng không những chẳng hại ta
Nàng luôn lo lắng cho ta rất nhiều
Bây giờ ta lại thấy yêu
Tình này là một tình yêu lạ kỳ
Chắc như nàng nói duyên gì
Chứ hai ta chẳng dễ gì gặp nhau
Chỉ mong ý hợp tâm đầu
Đôi mình kết bạn bên nhau trọn đời
Còn tùy mọi việc ở trời
Thôi ta nói vậy, nàng ơi đừng buồn
Không cho dòng nước mắt tuôn
Đừng làm cho những nỗi buồn khơi lên
Từ nay ta sẽ thương em
Một lòng một dạ bên em trọn đời”
Nàng rằng: “Giờ cũng trễ rồi
Em đây xin phép chào người, em đi
Tình người em sẽ khắc ghi
Tương lai sẽ biết ai là thương ai
Em xin tạ lỗi cùng người
Những ngày qua đã khiến người sợ em
Rồi người sẽ nắm tay em
Hứa rằng sẽ mãi thương em suốt đời
Bởi đây là mối duyên trời
Ta không thể trốn dù người ở đâu
Hay dù xa cách bao lâu
Cũng sẽ về lại bên nhau cả đời”
Ta rằng: “Anh đã hiểu rồi
Hẹn em khi khác mình ngồi lâu hơn
Bây giờ anh phải đi làm
Công việc nhiều lắm không xong sẽ phiền”
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Nhận xét
Đăng nhận xét