PHÚ XUÂN THẤT THỦ
PHÚ XUÂN THẤT THỦ
Duy Sac 2005
Tây Sơn đánh ngược trở ra
Phía bắc, quân Trịnh được đà tấn công
Hai bên phối hợp hiệp đồng
Quân Nguyễn co cụm ở trong pháo đài
Truyền tin vè báo rất gay
Chua Nguyễn lo sợ mặt mày tái xanh
Quân thù ở sát chân thành
Nhưng quân chủ lực tan tành khắp nơi
Triều đình ai nấy rụng rời
Thình lình thám mã đến nơi báo rằng
Bẩm ông quân Trịnh vượt sông
Chúng đang tiến đến kinh thành rất nhanh
Tướng Hoàng Ngũ Phúc điều binh
Ba quân dũng mãnh, tinh binh rất nhiều
Quân ta chắc phải rút mau
Chúa công hãy chạy mau mau xuống thuyền
Ta lui xuống đất Phú Yên
Tạm thời tránh đụng đại quân kẻ thù
Tây Sơn không có đáng lo
Bởi chúng quân ít, chỉ là nông dân
Vào nam ta vẫn còn dân
Đất đai màu mỡ và quân chư hầu
Chúa nghe xong chạy rất mau
Toàn bộ Tông Thất cắm đầu rút lui
Trịnh quân vừa tiến đến nơi
Kinh thành trống rỗng nên hơi khinh thường
Quân Trịnh cướp bóc quân lương
Tàn phá mọi thứ trên đường họ đi
Phú Xuân lâm cảnh sầu bi
Kinh đô hoa lệ còn gì nữa đâu
Nguyễn Huệ đến trướng xin hầu
Tướng Hoàng Ngũ Phúc bắt đầu dò la
Rằng sao quân Nguyễn chạy xa
Ngươi không truy đuổi cho ta đến cùng
Nếu như chúng xuống Đàng Trong
Cái mầm họa ấy các ông coi chừng
Huệ nghe liền bẩm thưa vâng
Để tôi cho tướng Thị Xuân truy lùng
Nguyễn quân đã đến đường cùng
Không thể vào kịp Đàng Trong lúc này
Tướng Hoàng Ngũ Phúc khen hay
Rằng nếu như vậy tùy ngài tự lo
Bấy giờ đang lúc mùa mưa
Khí trời oi bức khó mà ở lâu
Quân ta nhiều kẻ ốm đau
Phong thổ không hợp bắt đầu muốn lui
Việc này nhờ cậy ông thôi
Ta dâng chiếu chỉ xin hồi về kinh
Huệ nghe rất hợp ý mình
Rằng thưa ngài rất là tinh cuộc cờ
Nguyễn quân ngài chớ phải lo
Tôi sẽ tiêu diệt hết cho giúp ngài
Chỉ mong ra đến Đàng Ngoài
Ngài xin Thánh Thượng giúp tôi mấy lời
Rằng Tây Sơn hiểu Đạo Trời
Một lòng trung nghĩa trọn đời với vua
Chúng tôi là kẻ quê mùa
Cũng vì đói kém mới ra làm càn
Nào đâu có dám to gan
Âm mưu phản loạn chống quân Thiên Triều
Phúc nghe xong, dặn nhiều điều
Rằng ông dám chống Thiên Triều hay sao
Đức vua ngự ở ngôi cao
Chúa ta còn phải ra vào cung nghinh
Mau mau rồi hãy bãi binh
Để cho trăm họ yên bình làm ăn
Ta giao lại đất Phú Xuân
Các người phải nhớ đừng quên lời thề
Chớ mà chống lại Hoàng Lê
Chúa ta nổi giận khó bè yên thân
Huệ nghe dạ dạ vâng vâng
Ông gọi nữ tướng Thị Xuân vào truyền
Rằng ta cấp bốn mươi thuyền
Cô nhanh truy đuổi theo thuyền Nguyễn Quân
Trong đêm cấp tốc hành quân
Tiêu diệt tận gốc không còn một ai
Thị Xuân nhận lệnh đi ngay
Chiến thuyền thẳng tiến đến ngay Cửa Tùng
Nguyễn Quân chạy loạn lung tung
Tông Thất bị bắt chẳng còn mấy ai
Xuân nhìn thấy cậu con trai
Dáng người nhỏ nhắn mảnh mai rất còi
Bà liền quát hỏi là ai
Cậu ta xanh mặt van nài thảm thương
Rằng Bà xin hãy mở đường
Cho con đường sống con ơn suốt đời
Thị Xuân nhìn thấy liền cười
Chỉ là đứa bé nhỏ người thế kia
Chắc là không mối họa gì
Mình tha cho nó chạy đi một lần
Xem như ta có lòng nhân
Để lại phúc đức cho con sau này
Xuân rằng mi hãy đi ngay
Ta mà đổi ý không hay chút nào
Tên gì nói thử xem sao
Để ta còn biết còn tâu về triều
Cậu kia vẻ mặt đăm chiêu
Tay chân bủn rủn phải liều nói ra
Rằng thưa Anh chính tên ta
Cảm ơn bà đã tha cho lần này
Nói xong Anh chạy đi ngay
Đúng là số mệnh an bày từ lâu
Nhận xét
Đăng nhận xét