Bão Lụt
Duy Sac
Giông bão nổi làm phận người phiêu dạt
Đất mênh mông sũng chiếu nước màn trời
Thảm cảnh ấy có ai nào mong đợi
Nhưng tự nhiên cứ vẫn thế muôn đời
Ai đã từng trải mấy mùa nước nổi
Lòng chắc thương yêu mảnh đất miền trung
Người nhỏ nhoi giữa giặc nước trùng trùng
Bao tài sản trôi theo con lũ dữ
Buồn sao không ai cũng buồn lắm chứ
Đồng bào mình có cả họ hàng mình
Người đang khổ mình cười vui sao nổi
Người đang đau ta ăn uống chẳng trôi
Những khúc ca than khóc đến ngẹn lời
Những câu khấn khẩn cầu trời phù hộ
Những ước nguyện đất trời thôi nổi gió
Một ước mong hạnh phúc trả lại người
Hoa phuong do

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét